Dịch : Trixie Lynn
Quan Độ đã bị Thẩm Đường đánh một cú thật mạnh. Thậm chí là vào mặt. Khuôn mặt trắng mịn đẹp đẽ giờ nhuốm đầy vết bầm xanh tím, khóe miệng còn rỉ máu.
Đó là khi cậu bị đánh, không may cắn phải lưỡi và cố tình nhổ máu ra ngoài để tạo hiệu ứng thương tổn càng thêm thảm thương.
"Anh à, nếu vẫn chưa đủ hả giận, có thể đánh thêm vài cú nữa."
Ánh mắt của Quan Độ trong sáng như thường lệ, thậm chí còn hơi mờ sương, trông thật đáng thương.
Nếu ai không hiểu rõ tình hình mà nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ rằng Thẩm Đường mới là kẻ bạo hành, còn Quan Độ từ đầu đến cuối hoàn toàn trong sáng và vô tội.
"Đánh cậu?"
Thẩm Đường tức giận đến nỗi môi mím chặt, gằn giọng nói:
"Tôi còn muốn giết cậu!"
Vẫn còn cảm giác đau nhức ở những chỗ bị Quan Độ đối xử thô bạo, vết thương trên cổ tay do bị trói càng lúc càng rõ, thậm chí ngay cả ngực dưới lớp áo sơ mi cũng cảm thấy đau.
Những bằng chứng về sự bạo hành của Quan Độ đối với anh, từng dấu vết đều rõ ràng.
Vậy mà giờ đây, đối phương lại cố tình giả vờ làm nạn nhân, dùng vài cú đấm để lấp l**m mọi dấu vết đau đớn này.
Sau khi mọi chuyện qua đi, cậu lại trở về hình ảnh của một đóa hoa nhỏ ngây thơ, ngốc nghếch.
Nghĩ đến đây, Thẩm Đường tức giận đến mức muốn g**t ch*t cậu!
Thấy Thẩm Đường giận dữ đến mức khuôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-de-khong-duoc-nhu-vay/2892094/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.