Trong lúc lão khốn nạn không để ý, bị nắm đấm của Dung Tỉnh đánh cho bầm xanh một bên má.
Gã bị đánh đến ngớ người, đến khi phản ứng lại thì lửa giận lập tức dâng cao khó áp, nhanh chóng rút con dao nhỏ từ bên hông ra, túm quần áo Dung Tỉnh định đánh trả. Đâu có ngờ lại bị Dung Tỉnh đánh thêm hai cú.
Trong lúc đánh nhau như vậy thì theo lẽ dĩ nhiên, Dung Tỉnh không thể tránh khỏi bị thương, mu bàn tay anh bị rạch một vết máu đỏ tươi.
An Miên thấy trong mắt, giữ trong lòng, cả người lắc lư theo quần áo. Nếu lúc này cậu còn trong cơ thể của mình thì đã có thể giúp Dung Tỉnh rồi. Nhưng giờ ngay cả bò ra khỏi túi áo cậu cũng không làm nổi, đây quả thực là chuyện khiến cậu cực kì khó chịu.
Tốn không biết bao nhiêu sức cậu mới miễn cưỡng bám được vào mép túi, thò đầu nhìn ra bên ngoài.
Cậu thấy chiếc xe đẩy được vải trắng che kín, trong lòng rối bời phức tạp.
Bên trong cái xe đẩy này hẳn là đang chứa cơ thể của cậu đúng chứ?
Nếu như cậu có thể quay lại cơ thể của mình thì tốt rồi…
An Miên lại cố gắng bò ra ngoài thêm chút nữa, muốn lại gần cơ thể của mình hơn một xíu. Đương nhiên cậu biết rõ hành động của mình lúc này cực kì nguy hiểm nhưng dường như có một loại cám dỗ nào đó khó mà kháng cự lại cứ đang không ngừng vẫy gọi cậu vậy.
Vừa lúc đó, lão khốn nạn chợt cầm dao trong tay đâm về phía Dung Tỉnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-than-hai-centimet-mac-hieu-hien/3022390/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.