May mà chuông vào học vừa lúc vang lên, cứu vớt đôi bạn trẻ từ cơn ác mộng xấu hổ không tả được.
Các bạn học vội vàng giải tán, quay về ổn định chỗ ngồi, lấy sách vở ra đặt lên bàn.
Dung Tỉnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mình vừa trải qua một kiếp nạn, cả người nhẹ bẫng như vừa thoát khỏi một vụ tai nạn.
Nhưng luôn có người vô tình, cố ý nhìn về phía Dung Tỉnh rồi lại nhìn về chiếc bàn trống mà An Miên để lại, vẻ mặt mờ mịt.
Mấy cô nữ sinh thỉnh thoảng còn chụm lại thì thầm với nhau, lâu lâu còn để người khác nghe được mấy câu như kì lạ “dễ thương” “đẩy thuyền” này kia.
Dung Tỉnh giữ vẻ mặt nghiêm túc, tập trung vào quyển sách giáo khoa trên tay, cẩn thận chuẩn bị bài trước khi vào tiết, vờ như không nghe thấy gì.
Cơ mà cũng may là, tố chất của trường chuyên lớp chọn vẫn còn đó. Tiếng xì xào bàn tán dù là nhỏ nhất cũng biến mất ngay khi giáo viên bước vào lớp, chúng bạn học lập tức trật tự, tập trung.
Cuối cùng An Miên cũng thở phào nhẹ nhõm, buông đôi tay vẫn luôn ôm đầu ra, cẩn thận ló đầu ra khỏi túi áo Dung Tỉnh, tập trung nhìn dòng chữ giáo viên viết trên bảng đen.
…
Năm giờ chiều, một ngày học tương đối bình thường kết thúc.
Học sinh khối 11 trường Trung học Tinh Anh Số 1 không có giờ tự học tối, học sinh thu dọn đồ dùng rồi xông ra khỏi trường như ngựa thoát cương. Đương nhiên thì chờ qua nửa năm nữa, đến khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-than-hai-centimet-mac-hieu-hien/3022397/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.