Cuối cùng Dung Tỉnh cũng phải từ bỏ ý định để An Miên tắm rửa thay quần áo trước vì anh thực sự không biết phải tìm quần áo mới cho An Miên ở đâu.
Mặc dù là một học sinh gương mẫu, toàn diện về mọi mặt như trí đức thể mỹ, tay nghề làm đồ thủ công của anh quả thực khá tốt nhưng điều này không đồng nghĩa với chuyện anh có thể may quần áo cho một bé con hai centimet. Điều này quá khó, chỉ mới nghĩ thôi mà da đầu Dung Tỉnh đã tê dại, quả thực thách thức quá lớn.
Anh thầm thở dài một hơi, đặt An Miên vào lại nắp chai, lại cầm nắp chai trong tay, “Bỏ đi, tôi đi mua chỗ ở cho cậu trước.”
“Chỗ ở?” An Miên không ngờ Dung Tỉnh còn có ý định như vậy, cậu cực kì bất ngờ, đứng bên mép nắp chai, đôi mắt long lanh ngậm nước.
Dung Tỉnh bước ra ngoài, không khỏi mỉm cười: “Cậu vui đến vậy à?”
An Miên gật đầu một cái thật mạnh.
Tâm trạng Dung Tỉnh rất tốt: “Tôi muốn mua cho cậu từ lâu rồi, cứ tưởng tối nay không có thời gian nhưng bữa tối kết thúc khá sớm…”
Nói được nửa chừng thì anh chợt khựng lại. Anh thấy người qua đường đi nàng ngõ hẻm.
Đứa nhỏ được một người qua đường dắt trong tay nói: “Mẹ ơi, anh kia đang nói chuyện với nắp chai kìa.”
“Không được ý kiến sở thích của người khác!” Người qua đường mắng đứa nhỏ, mỉm cười xin lỗi Dung Tỉnh, sau đó nhanh chóng rời đi.
Dung Tỉnh chết trân tại chỗ, cơ mặt co rút, hồi lâu sau vẫn chưa thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-than-hai-centimet-mac-hieu-hien/3022399/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.