Dung Tỉnh lúng túng không biết nên trả lời câu hỏi của An Miên thế nào, lúng túng một hồi, anh chợt nổi giận.
Càng nhìn nét nghi hoặc trong sáng hồn nhiên trên gương mặt An Miên, Dung Tỉnh càng giận.
Có hôn hay không mà nhóc con này cũng không có xíu cảm giác nào sao? Từ đầu đến cuối chẳng lẽ chỉ có mình anh xoắn xuýt, mỗi anh ngại ngùng?
Dung Tỉnh nghĩ đến chuyện nụ hôn đầu của mình cứ thế mà mất, càng nghĩ càng giận nhưng lại không thể trút giận ra ngoài được, cuối cùng đành lạnh mặt nói, “Cậu quả thực nghĩ sai rồi. Tôi chưa hôn cậu đã tỉnh.”
An Miên chớp mắt, khẽ “à” một tiếng.
“À” là có ý gì? Mi mắt Dung Tỉnh không khỏi giật cái nữa.
Nhưng An Miên cúi đầu, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Thì ra là vậy, xem ra tớ thực sự nhầm rồi. Xin lỗi cậu nha Dung Tỉnh, tớ lý giải sai hình ảnh ấy, là do tớ không đủ nghiêm túc tỉ mỉ.”
Nghe thấy lời xin lỗi này, Dung Tỉnh càng giận hơn.
Mỗi thế? Không còn phản ứng nào khác? Một vấn đề liên quan đến nụ hôn đầu mà chỉ đưa ra mỗi phản ứng duy nhất là “xin lỗi, do tớ không đủ nghiêm túc tỉ mỉ” ấy hả?
Có phải trong mắt cậu thì hôn hay không hôn cũng chẳng khác gì nhau đúng không?
Suýt nữa thì Dung Tỉnh hỏi thành lời. Nhưng, Dung Tỉnh lại cảm thấy mình cứ xoắn xuýt mãi một vấn đề nụ hôn đầu này quả thực có hơi mất mặt. Anh không thể làm gì hơn ngoài mắt nhắm mắt mở, cắn răng cho qua.
Dung
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoc-than-hai-centimet-mac-hieu-hien/3022412/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.