Nửa tháng trôi qua, Lương Tư và Thanh Trạch chìm đắm trong trạng thái “bùng nổ”, hễ nói chuyện là lại cuốn lấy nhau trên giường, làm gì cũng có thể biến thành những phút giây ân ái. Mặc dù Paris chẳng còn một giọt mưa nào. Hôm nay Thanh Trạch tham dự một buổi tiệc tối dành cho khách VIP của Mạc Hiết, đến hơn mười một giờ mới xong. Dĩ nhiên, với Lương Tư, rạng sáng chẳng phải là quá muộn, lúc Thanh Trạch về đến nhà, cô vẫn còn ngồi xem luận văn trên bàn ăn dài. Thanh Trạch tắm xong, liếc vào phòng ngủ, không thấy ai. Anh khoác chiếc áo choàng tắm dài màu xám đậm, xuống lầu tìm Lương Tư. Anh nói: “Đã hơn 12 giờ rồi.” Còn xem nữa à? Cô cũng nói: “Đã hơn 12 giờ rồi.” Còn làm nữa à? Thanh Trạch nhìn Lương Tư bằng ánh mắt mong chờ, dịu dàng nói: “Ngày mai thứ bảy, không phải đi làm.” Lương Tư ghi chú lại, không ngẩng đầu lên, “Vậy để em xem xong trang này đã.” “Được.” Thanh Trạch nói xong, ngồi xuống bên cạnh cô, ngoan ngoãn chờ đợi. Nhưng hương sữa tắm thơm mát trên người anh không ngừng thì thầm với Lương Tư: “Bảo bối, nhanh lên nào.” Ngòi bút của Lương Tư khựng lại, cô quay đầu nhìn Thanh Trạch, “Anh ngồi xa em ra một chút.” Thanh Trạch không chịu, anh muốn ngồi cạnh cô. Anh dùng cằm chỉ vào màn hình máy tính của Lương Tư, giả vờ nói: “Cô giáo Lương, tập trung vào, đang nghĩ gì thế?” Lương Tư liếc nhìn anh, lại quay đầu tiếp tục viết. “Cái đồ… hồ ly tinh!” Khóe môi Thanh Trạch cong lên, anh mỉm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hom-nay-paris-co-mua-hach-dao/2790146/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.