Nếu như lần gặp gỡ ngẫu nhiên ở tàu điện ngầm không được tính, thì quả thật họ đã lâu không gặp nhau. Lương Tư cũng gật đầu với anh, khách sáo nói: “Chào anh.” Thanh Trạch vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên mặt, “Xin lỗi, tôi có điện thoại cần nghe, để Louis tiếp đón cô.” Anh liếc nhìn Louis một cái, rồi giơ điện thoại lên, xoay người đi về phía cửa sổ xa hơn, vừa đi vừa nói chuyện: “Ừ, người quen.” Louis đứng cạnh Lương Tư, đôi mắt màu nâu nhạt chứa đầy sự nghi hoặc, anh ta nhỏ giọng hỏi: “Cô Lương, cô quen Loch à?” Lương Tư gật đầu, “Quen, nhưng rất lâu rồi không liên lạc.” Louis lại nở một nụ cười vui vẻ, “Thế giới thật nhỏ, phải không?” “Đúng vậy.” Lương Tư ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu đen, Louis hỏi: “Cô muốn uống gì không? Cà phê? Trà? Nước trái cây? Nước lọc? Hay là, trà sữa trân châu?” Cô hơi khựng lại, “Nước lọc là được.” “Được.” Ánh mắt Lương Tư dõi theo bóng dáng Louis, nhìn anh ta đi vào một căn phòng khác, bên trong dường như có một quầy bar, bày đầy trái cây, đồ ăn vặt và máy pha cà phê. Louis không có ở đây, bên cạnh Lương Tư cũng không có ai khác, tiếng Thanh Trạch nói chuyện không thể tránh khỏi vang lên rõ ràng bên tai cô: “Không tính là ngẫu hứng.” “Là có nói chuyện, nhưng họ đã đưa câu hỏi cho con, vừa rồi con chỉ chuẩn bị đơn giản một chút.” “Cũng không phải là bài phát biểu chính thức gì.” “Tiệc rượu bắt đầu lúc 5 giờ rưỡi, chắc khoảng 6 giờ rưỡi con có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hom-nay-paris-co-mua-hach-dao/2790183/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.