Lục Dao từ bé đã vô cùng yêu thích đồ cổ, sau khi trải qua thiên tân vạn khổ cuối cùng cũng tranh thủ được một cơ hội đến bảo tàng thực tập. Cùng thực tập với cô còn có một quản lý viên từ bảo tàng khác chuyển, tên là Mạnh Kiều. Vì sau này có thể sẽ công tác tại đây luôn nên hai người bảo nhau không bằng cùng thuê một phòng trọ, hai người đều có thể tiết kiệm không ít tiền, mà ở gần bảo tàng còn có thể tiết kiệm tiền xe.
Bảo tàng ở nội thành, phía nam là trung tâm kinh tế, người người đều chuyển đến phía nam, bỏ lại một đống phòng rách tung toé cũng không ai sửa sang lại, không phải không có nước thì là không có điện. Hai người vất vả mãi mới tìm được một phòng trọ có điều kiện không tệ, chỉ còn mỗi phòng ở tầng 4 trống, tuy tường phòng đều có nấm mốc, nhưng vẫn có nước có điện, giá phòng cũng rẻ. Sợ chậm chậm thì mở không còn phòng, hai người nhanh chóng thanh toán tiền thế chấp để lấy chìa khóa phòng.
Phòng trọ còn tốt hơn trong tưởng tượng, nhìn qua người thuê phòng lúc trước cũng không ở lâu. Đồ trong phòng vẫn còn mới, Lục Dao ngồi trên sofa, vui vẻ nói: “Phòng này không tệ, giá này mà ở trong nội thành thì quá rẻ mà, mới có bảy trăm.”
Mạnh Kiều vô cùng chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt tường màu vàng, giống như không nghe Lục Dao nói, Lục Dao cũng không tức giận, Mạnh Kiều tốt nghiệp đại học M danh tiếng lẫy lừng, trông giống con mọt sách là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-anh-noi-dau/1682438/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.