Chờ bảo mẫu đi rồi, tôi ngồi xuống quan sát tình trạng hiện tại của Chu tiểu thiếu gia, mấy đầu móng tay của nó đều như muốn nứt ra, đối với trẻ nhỏ thì hẳn là rất đau.
“Miêu ca, nhờ anh trông em ấy giúp, tôi đi lấy thuốc bôi.” Sợ Chu tiểu thiếu gia chạy loạn, tôi nhờ Tiểu Hắc ở lại trông nó.
Khi còn bé, Giang Phong Dật và tôi thường hay nghịch ngợm, lúc nào cũng thương tích đầy mình, cho nên đối với vị trí của loại thuốc Vân Nam Bạch Dược* thì tôi nắm rõ như trong lòng bàn tay, còn mang về được một chiếc khăn tay nhúng nước sạch sẽ. Chu tiểu thiếu gia vẫn ngoan ngoãn ngồi đợi dưới tàn lá cây dương, chắc nó là một đứa trẻ rất ngoan.
*Vân Nam Bạch Dược: Một loại thuốc đông y, công dụng làm tan máu tụ, giảm sưng & giảm đau, giải độc.
“Đứa bé này có âm khí rất nặng.” Thấy tôi trở về, Tiểu Hắc liền nói với tôi.
“Không phải nó cũng là… ?”
Tiểu Hắc lắc đầu: “Nó là người sống.”
Người sống cũng được, cho dù là người chết thì tôi cũng không sợ, nhìn Tiểu Hắc mà xem, so với mấy người sống khác thì còn tốt hơn nhiều.
Tôi cầm tay Chu tiểu thiếu gia lên, nó vẫn không có phản ứng, giống như một con búp bê mặc cho tôi điều khiển, tôi cẩn thận chấm khăn ướt vào các vùng xung quanh vết thương, chỗ bị rách da mà thấm nước vào chắc là đau lắm, vậy mà nhóc này không hề kêu ca gì cả, cuối cùng tôi có thể thành công bôi thuốc Vân Nam cho nó.
“Được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-anh-noi-dau/1682509/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.