Hình ảnh của Tóc Đỏ hiện lên trong tâm trí Carl. Nụ cười của cô. Lọn tóc đỏ cứ rơi lên gò má cô trong bữa ăn trưa. Rồi tâm trí anh lại chuyển sang xác nạn nhân bị tra tấn mà cảnh sát đã khai quật được ở trong rừng.
“Khốn kiếp!” Adrenaline chảy rần rật trong người và anh nhảy bổ tới chỗ hiên nhà. Óc anh tính toán phương án tiếp cận đúng đắn. Anh đưa tay lên gõ cửa. Hình ảnh con dao kề ngang cổ Tóc Đỏ choán lấy anh. Tay anh nắm vào nắm đấm cửa. Cửa không khóa. Một lời mời.
Anh đứng bên hiên nhà trong giây lát, lắng nghe. Nhạc. Nhạc nhà thờ. Nhưng không có tiếng người.
Dùng bàn chân, anh khẽ đẩy cánh cửa. Lắng nghe chăm chú hơn. Chẳng có gì ngoài tiếng nhạc. Anh luồn vào trong nhà. Mắt anh nhìn sang trái rồi sang phải. Phải rồi. Tại sao Tóc Đỏ lại đến đây nhỉ? Cô ấy có thuê tay DJ này đâu.
Lối vào dẫn anh tới một phòng khách. Có tiếng nói hòa vào tiếng nhạc. Anh đi về phía có tiếng nói.
Anh nghe có tiếng còi xe cảnh sát bên ngoài, gần hơn. Anh trai anh. Súng trong tay, Carl di chuyển về phía sảnh. Một người đàn ông bước ra từ sau một cánh cửa. “Đứng yên!” Carl gầm lên.
Người đàn ông nhảy lùi lại va vào tường. “Cái khỉ gì thế này?”
“Tóc Đỏ?” Carl gọi to.
Một tiếng cọt kẹt, như thể ai đó đứng lên từ một chiếc ghế khô dầu, vẳng ra từ một phòng khác. Katie Ray hiện ra ở cửa, sống sót, lạnh lặn, hoàn hảo. Đôi mắt xanh của cô tròn xoe khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-le-tu-than/122737/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.