"Đau..."
Băng Dao chậm rãi mở mắt, trước tiên là nàng phát hiện ra bản thân đang nằm trên một chiếc giường. Nàng muốn ngồi dậy cho thoải mái nhưng từ lưng lại truyền đến một cảm giác tê dại và đau nhói khiến cho nàng đành phải nằm phục trở lại giường, không thể làm gì nên nàng đành phải ngoảnh đầu để quan sát mọi thứ.
Đây là một căn phòng không quá lớn nhưng cũng rất rộng rãi
"Đây là đâu...?"
Trong đầu Băng Dao đang đặt ra vô vàn câu hỏi khác nhau. Chuyện gì đã xảy ra sau khi nàng đi qua cái vòng xoáy kì lạ đó. Vì sao lưng nàng lúc này lại đau nhói đến như thế...?
Nàng vung tay, một cánh tay ngọc ngà trắng nõn vươn lên, năm ngón tay thon dài thanh mảnh hiện ra nắm vào nhau nhưng rồi lại buông ra.
"Hồn lực lại còn cạn kiệt..."
Trong lúc nàng còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì đã có tiếng đẩy cửa, một ông lão chừng lục tuần bưng một tô lớn nghi ngút bốc khói bước vào.
"Tiểu thư, người đã tỉnh rồi...?
Băng Dao chậm rãi thu cánh tay lại, cất giọng nhẹ nhàng nhưng có phần mệt mỏi hỏi.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy Lục lão?"
Ông lão được gọi là Lục lão kia tiến lại gần cái bàn, đặt cái tô kia xuống rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện chiếc giường nàng đang nằm.
"Chúng ta đã chạm trán chúng trong bìa rừng phía Tây cách đây hai hôm. Tên kia quá mạnh, ta không thể tiêu diệt được hắn..."
Lục lão nhìn nàng một lát rồi mới nói tiếp.
"Tiểu thư bị ngất đi do chiến đấu quá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hon-phap-vo-song/1825101/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.