Dư Thiệu và Quách Cự đã sớm bàn bạc ổn thỏa, liền phân năm trăm bộ binh thành các tiểu đội, thay phiên tuần tra, số còn lại thì lấy trời làm màn, đất làm chiếu, chợp mắt nghỉ ngơi. Đến khi trời mưa như trút, từng hạt to như hạt đậu tạt thẳng vào mặt khiến người người đều bừng tỉnh. Thấy sắc trời đã tối sầm, Dư Thiệu lên tiếng: “Đi thôi.” Rồi giắt đao sau lưng, nhân lúc đêm đen, cùng quân lính len lén men theo sườn núi mà lên.
Lúc lên được nửa đường, gió mưa nổi trận cuồng phong, cây cối ven núi nghiêng ngả, có nơi sắp gãy. Quách Cự đưa tay quệt nước mưa khỏi mặt, bực dọc chửi: “Mẹ nó, chờ đến khi mình leo lên được chiếm cứ điểm cao, thì trời cũng sáng mất rồi!”
Chưa dứt lời, bỗng đâu chân trời lóe một tia chớp, soi sáng đất trời như ban ngày. Quách Cự bị dọa đến rùng mình, ngoảnh đầu lại nhìn, thấy mặt Dư Thiệu trắng bệch không chút huyết sắc, môi mím chặt, hàng mi rậm dài ướt sũng, nặng trĩu run rẩy. Quách Cự thầm nghĩ: “Tên này… mặt mũi quái lạ thật.” Định mở miệng trêu chọc, nào ngờ lại một đạo lôi đình nổ vang, chớp lửa rạch ngang trời. Giữa rừng rậm đột nhiên nổ ra một chấm lửa, rồi bị mưa lớn dập tắt. Quách Cự cười khoái chí, tiếng cười loáng thoáng giữa mưa như trút:
“Bị sét đánh rồi! Tốt nhất là đánh chết hai ba trăm tên cho rồi, bọn còn lại thì cứ thế mà chém loạn lên!” “Câm miệng.” Dư Thiệu quát khẽ, nghiêng tai lắng nghe. Tựa hồ có tiếng người truyền đến, hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/2996716/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.