“Thực là ngẫu nhiên, hay là cố ý đứng chờ nơi đây?” Triệu Sắt cười nhạt, nói tiếp: “Cầu kiến bao nhiêu lượt đều chẳng được gặp, e rằng Phạm Khiêm đã sớm nóng ruột lắm rồi?”
Lục Tông Viễn bật cười giễu cợt, thong thả nói: “Nếu đã vậy, chẳng lẽ ta còn phải đích thân mời hắn cùng đi săn ư?”
Triệu Sắt nào dám trả lời, đành lẳng lặng đứng chờ. Chốc lát sau, nghe thấy Lục Tông Viễn cất tiếng: “Bảo hắn tới đây.” Triệu Sắt liền lĩnh mệnh đi gọi Phạm Khiêm.
Lúc này, Lục Tông Viễn bỗng nhớ đến Ký Nhu, thấy nàng vẫn đứng một bên, chưa biết phải làm sao, bèn đưa tay gọi lại gần, cúi đầu nhẹ giọng dặn dò: “Vào trong lều nghỉ một lát đi ,giữ sức đã.”
Nửa câu sau, giọng nói lại trở nên dịu dàng, lấp lửng đầy ẩn ý. Ký Nhu lập tức đỏ mặt, hốt hoảng giậm chân một cái, nghe thấy tiếng cười khe khẽ sau lưng, bèn vội vàng rảo bước bỏ đi.
Chẳng bao lâu, Triệu Sắt đã dẫn Phạm Khiêm tới. Lần này đến, y chuẩn bị hết sức chu đáo, mang theo cả trăm thuộc hạ, người ngựa huyên náo, suýt nữa chen kín cả sườn núi, khiến việc đi săn vốn vui nhộn lại hóa ra ngột ngạt. Mỗi người tùy tiện bắn được vài con gà rừng, con hoẵng, liền thu còi, tạm ngưng săn bắn.
Phạm Khiêm vốn là võ tướng, tiếng nói sang sảng, tính nết thẳng băng. Hắn và Lục Tông Viễn cùng bỏ ngựa, sóng bước về trại, vừa đi vừa ra sức tán tụng lẫn nhau, lời lẽ dày đặc như tấm lưới. Sắp đến con suối nhỏ róc rách trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/2996721/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.