Việc ấy vốn dĩ đã khó xử, nay lại thấy vương gia vẫn còn lưu tâm đến nàng, bản thân Tịch Chỉ cũng chẳng cần gì phải đi rước lấy vận xui ấy làm gì. Đang nghĩ ngợi, nha đầu đã tìm được mẫu giày đem tới. Ký Nhu tạ ơn xong, quát khẽ Vọng Nhi đang líu ríu không ngớt, rồi cáo từ đứng dậy.
Tịch Chỉ xỏ giày tiễn nàng ra tận cửa, đợi đến khi Ký Nhu xoay người rời đi, mới bất chợt ghé sát bên tai nàng, thấp giọng nói: “Vương phi đang định chủ hôn, muốn tìm cho Dư Thiệu một người vợ. Ý bà ấy là chọn trong đám nha hoàn trong phủ.”
Lời vừa dứt, đã thấy mắt Ký Nhu khẽ chớp, như chợt hiểu ra điều gì. Tịch Chỉ chỉ mỉm cười, đưa tay khẽ bóp lấy lòng bàn tay nàng một cái, rồi đứng yên tại chỗ, tiễn mắt nhìn theo bóng nàng xa dần.
Ký Nhu trở về phòng, cẩn thận chọn một tấm vải thượng hạng, đặt mẫu giày Tịch Chỉ vừa cho lên vải, cất tiếng gọi: “Lấy kéo lại đây.”
Vọng Nhi “dạ” một tiếng, vội đưa kéo đến. Ký Nhu chẳng ngẩng đầu, đưa tay ra nhận, nào ngờ vừa cầm vào thì “á” một tiếng, rụt tay lại. Nhìn xuống, lòng bàn tay đã bị đầu kéo đâm trúng, rịn ra một giọt máu đỏ tươi.
Vọng Nhi hốt hoảng, vội cầm khăn tay đè lên vết thương, rồi lục tìm hòm thuốc. Ký Nhu liền gọi giật lại, trách nhẹ: “Nhìn em kìa, hồn bay phách lạc cả rồi, nghĩ ngợi chuyện gì thế?”
Vọng Nhi chẳng còn tâm trí tìm thuốc, cầm lấy đoạn vải và mẫu giày đặt sang một bên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/2996722/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.