1
Triệu Dục vốn không muốn trở về.
Hắn ta tất nhiên không dễ dàng tin tưởng rồi, cho đến khi Triệu mẫu không thể ngồi yên được nữa, phải đích thân đi gặp đứa con trai yêu quý của mình, lúc này hắn ta mới nửa tin nửa ngờ được Triệu mẫu dỗ dành quay về.
Con đường đến ngôi làng ấy quả thật xa xôi gập ghềnh, với thân thể hiện tại của ta e rằng không chịu nổi, thế nên ta không đi đón cùng.
Vì vậy lại đợi thêm đủ ba ngày nữa mới đón được người về phủ.
"Tướng quân." Ta dời tầm mắt đi, không dừng lại quá lâu trên gương mặt lạnh nhạt xa cách của người ấy, nhìn sang bên cạnh: "Mẫu thân, còn có..."
Nữ nhân mặc áo vải thô, làn da không trắng mịn như tiểu thư quan gia, nhưng trông rất khỏe mạnh, dáng vẻ đáng yêu ngây thơ. Nàng ấy có phần rụt rè, núp sau lưng Triệu Dục, tay dắt một bé gái cũng ngoan ngoãn nhút nhát như mẹ mình.
Khuôn mặt đứa trẻ tròn trịa, ngũ quan giống mẫu thân nhiều hơn.
Hai mẹ con nhìn thấy ta đều luống cuống cúi đầu xuống.
Ta thu hồi ánh mắt, nở nụ cười nhạt đúng mực: "Ta đã bảo người hầu chuẩn bị cơm nước, đợi các ngươi về, vào trong trước rồi nói."
Cả đoàn người đều không có ý kiến, đi theo vào thính đường.
Dường như Triệu Dục thật sự mất hết trí nhớ, ngoài dung mạo không đổi, chỉ còn nhớ mỗi tên của mình.
Ta thử hỏi xem hắn ta có còn nhớ chuyện gì khác không.
Hắn ta đều thật thà lắc đầu.
Đối với ta – vị thê tử
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hong-tran-mot-thoang-thanh-hoan/930487/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.