3.
“Sợ hãi rồi sao?”
Dưới ánh trăng đêm mờ tối, nam nhân ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ta, mỉm cười nhẹ.
Nhìn qua trông giống như chỉ cầm một chiếc đèn nhỏ.
Đây là nếu cố tình lờ đi ánh sáng chói lóa của đầu thanh k i ế m kia thì có lẽ sẽ là cảnh tượng lãng mạn mỹ nam cầm đèn lồ ng chẳng hạn?
Nhưng rất tiếc, ta không thể vờ như bị mù nổi huhu.
Tay bám chặt vào cây cột bên cạnh để đứng vững, cố lờ đi đôi chân yếu ớt đang run lẩy bẩy vì lo sợ.
Nhưng mà hình như cảnh tượng này trong mắt Thẩm Thanh Thức lại mang một ý nghĩa khác…
Thiếu nữ bấu chặt tay vào cây cột, cơ thể vì sợ hãi mà run rẩy không ngừng, mặc dù sợ hãi muốn bật khóc nhưng lại không dám khóc, nàng lấy hết sức bình sinh kìm nén nước mắt tới nỗi hai mắt đỏ hoe.
“….Không sao, ta vẫn ổn.”
Vừa dứt lời, để chứng minh cho lời nói của mình còn cố gắng cười mỉm với Thẩm Thanh Thức.
Giống hệt như con mèo nhỏ trước đây hắn từng nuôi khi còn nhỏ, bé mèo của hắn giống như nàng, rõ ràng đang sợ hãi tới phát run trong tay hắn nhưng vì ý chí sống sót mãnh liệt nên vẫn cố gắng l i ế m láp mu bàn tay hắn để lấy lòng.
Rất đáng yêu.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng này cũng run lên nhè nhẹ.
Điểm khác biệt duy nhất giữa hắn và Khương Tuệ Tuế đó chính là nàng run lên vì sợ hãi, còn hắn run lên vì phấn khích.
Rất nhiều năm rồi, Thẩm Thanh Thức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hua-nhieu-lam-duoc-nhieu/2100393/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.