Một giây, hai giây, ba giây.
Bộ não của Dương Bồi bị uy áp khủng khiếp làm trống rỗng, khó khăn vận hành ra một mệnh lệnh—
Chạy mau!
Mau quay người rời khỏi căn phòng này!
Tên đó muốn hiến tế mình! Scao là một kẻ điên, vậy mà lại trở thành tín đồ của quái vật trong không gian bí ẩn, chỉ để hiến tế mình!
Nhưng bây giờ hắn không thể động đậy.
Áp lực từ sự tồn tại tối cao trong không gian, sao có thể là thứ mà một người bình thường có thể chống lại, không phải ai cũng là thanh niên tóc dài, cũng không phải ai cũng có vận may đáng sợ như vậy để thoát khỏi sự chấn động tinh thần chỉ trong vài giây, ví dụ như Dương Bồi, hắn chắc chắn không có.
Dương Bồi chỉ cảm thấy suy nghĩ và cơ thể của mình bị chia cắt kỳ lạ thành hai nửa, phần não bộ còn có thể vận hành đang điên cuồng phát ra mệnh lệnh chạy trốn, còn cơ thể của hắn lại không kiểm soát được mà cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy.
Chạy mau, cử động đi, cử... động... đi.
Dương Bồi cố gắng đánh thức tứ chi của mình.
Sau đó hắn thất bại, thất bại không chút nghi ngờ.
Trên hình ảnh truyền đến từ võng mạc, chàng thanh niên tóc dài đang phủ phục trên đầu gối tượng thần liếc nhìn hắn một cách chế giễu, sau đó, cậu ta nhảy xuống, từ từ tiến lại gần hắn.
Tại sao?
Tại sao cậu ta có thể cử động?
Dương Bồi cố gắng thoát khỏi trạng thái khủng khiếp này, nhưng phát hiện càng cố thoát, những suy nghĩ mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huong-dan-quy-tac-sam-vai-quai-dam/2707749/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.