Hắn còn bảo:
"Đêm nay trăng sáng rực rỡ, soi đường bên bờ sông sáng rõ hơn nhiều. Bên sông còn có cả một cánh đồng hoa nở rộ, đẹp lắm."
"Vì thế đừng sợ, nguy hiểm đã ở lại phía sau, trước mắt chỉ còn lại một cánh đồng hoa vô tận."
Dù buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, ta vẫn còn chút tỉnh táo để hỏi:
"Hoa màu gì?"
Hắn buột miệng đáp:
"Màu xanh."
Ta không khỏi bật cười:
"Cuối thu làm gì có cánh đồng hoa nào."
Hắn bị vạch trần mà không hề giận, chỉ khẽ cười.
Cuối cùng, ta không chống lại được cơn buồn ngủ, thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh đã lọt qua lớp vải che mắt, mờ mờ ảo ảo.
Mắt ta đang dần hồi phục, giờ đã có thể cảm nhận chút ánh sáng.
Một đêm đầy kinh hoàng đã qua, ánh sáng ban ngày chiếu rọi, mọi thứ dường như an lành hơn.
Sau này ta mới biết, suốt đêm đó, bờ sông chỉ có những nấm mộ hoang và bộ xương trắng cũ kỹ, lạnh lẽo cô quạnh.
Sau khi quan binh tìm đến, tiếng chó săn sủa và tiếng vó ngựa còn vang vọng từ xa, thiếu niên đã rời đi trước, không một lời từ biệt.
Ta nhạy bén nhận ra sự biến mất của hắn, liền kéo lớp vải che mắt xuống.
Bất chấp ánh sáng làm đôi mắt bị thương nhức nhối, ta cố gắng mở mắt, hướng về phía hắn rời đi.
Đôi mắt chưa lành hẳn chỉ nhìn thấy mơ hồ, trong thế giới xanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huu-thi-ban-tai-minh-nguyet/2879967/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.