35
Ta nhẹ nhàng cau mày, rút tay ra khỏi tay Tạ Trì một cách kín đáo. Tay áo rộng rủ xuống, che đi động tác ta đang sốt ruột vò lấy mép váy.
Thái độ cự tuyệt rõ ràng như vậy, khiến ánh mắt Tạ Trì thoáng ảm đạm.
Giọng nói hắn khàn đục, tự phân tích bản thân vốn là việc cực kỳ khó khăn:
“Ta quả thực… mắt mù, tai điếc, lòng dạ ngu muội, làm rất nhiều điều sai trái, đến mức khiến nàng… căm ghét ta.”
“Kỳ thực hoàng thúc nói đúng, ta không nên trút mọi bất mãn lên người nàng. Điều đó thật không công bằng với nàng.”
“A Thiền, giờ ta mới nhận ra, hóa ra ta… thích nàng.”
Hắn cười khổ:
“Nhưng, có phải là… đã muộn rồi không?”
“……”
Ta còn chưa kịp đáp lời, Tạ Tô Duẫn bất ngờ xuất hiện, đặt một thứ gì đó vào tay ta, sau đó không chút khách sáo nói với Tạ Trì:
“Đúng vậy, đã muộn rồi. Tránh ra đi, đừng cản đường xe ngựa, A Thiền phải về nhà chăm sóc bá phụ.”
Ta cúi đầu nhìn, thì ra là một vòng hoa được kết bằng những bông dại màu xanh nhạt. Hóa ra vừa rồi hắn biến mất là để hái hoa.
Sự khó chịu khi bị người ta chạm vào tay, phút chốc tan biến trong sự mềm mại của những bông hoa nhỏ.
Tạ Trì nhìn Tạ Tô Duẫn, như Lệ Yên Nhiên nhìn thấy ta, ánh mắt đầy căm ghét, nghiến răng nghiến lợi:
“Một tên hạ nhân thấp kém, trẫm còn ở đây, đến lượt ngươi lên tiếng sao?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huu-thi-ban-tai-minh-nguyet/2879973/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.