Lúc Lãnh Vũ tỉnh lại, đã thấy mình nằm trong một căn phòng quen thuộc, trên người đắp một cái chăn mỏng. Hắn mở to hai mắt nhìn đỉnh giường, trí nhớ từ từ quay về, vừa hé miệng đã gọi tên người kia: “La Khởi…”
“Điện hạ.” Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai, có chút lười biếng, kèm theo một chút mệt mỏi: “Ta ở đây.”
Lãnh Vũ giật mình, quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy một nam tử tao nhã ngồi đầu giường.
Mái tóc đen dài của La Khởi đã khôi phục lại màu sắc vốn có, bây giờ đang được tết thành một bó, buông xuống trước ngực. Khuôn mặt y mặc dù có chút tái nhợt, nhưng mi mắt lại hàm chứa ý cười, trông vô cùng ôn nhu dịu dàng.
Lãnh Vũ vừa thấy dung nhan ngày nhớ đêm mong này, liền không kiềm chế được mà bị hút hồn. Hắn vươn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt La Khởi, khàn khàn nói: “May quá, ngươi vẫn bình an vô sự…”
La Khởi cười cười, nắm lấy tay Lãnh Vũ, nghịch nghịch chơi đùa một lúc, giọng nói êm ái: “Điện hạ phải lo cho bản thân mình trước mới đúng chứ.”
Vừa nói, vừa bưng bát thuốc trên bàn đến, sau khi thổi cho đỡ nóng, liền cầm thìa đưa tới bên miệng Lãnh Vũ.
“Hả? Lại phải uống thuốc à?”
“Thu trưởng lão nói thân thể ngươi mặc dù đã không còn nguy hiểm, nhưng dù sao nguyên khí cũng bị hao tổn nhiều, cần phải điều trị.”
“Eo.”
Lãnh Vũ gật đầu đáp nhẹ, nhưng khi nhìn thấy bát thuốc đen đen, lập tức nhíu mày, thế nào cũng không chịu há mồm uống thuốc.
La Khởi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huy-tam-chu/225957/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.