Một đá này của Đường Hán rất mạnh, Lục Bách trực tiếp bay thẳng qua đầu đám người vây xem. Hơn nữa, lúc đá cú đó Đường Hán cò cố tình phong bế huyệt đạo trên ngực hắn ta, làm khí huyết trên người Lục Bách lưu chuyển không thông suốt, vùng vẫy một hồi lâu vẫn không đứng dậy được.
Đám người chứng kiến nhìn thấy cảnh này thì không còn bình tĩnh nữa.
Cái này, chắc chẳn không thể tính là so tài được, bọn họ chỉ mới đứng vào chỗ xem mà mọi chuyện đã kết thúc rồi sao?
Người thanh niên này là ai vậy, rốt cục thực lực của anh †a mạnh đến cỡ nào mới có thể dùng một cước đánh bại Ưng Trảo Vương nổi tiếng như vậy chứ?
Má, bọn họ còn chưa kịp lau kính mà mọi chuyện đã kết thúc rồi? Có phải diễn biến nhanh quá rồi không?
Bản đầu đinh kinh hãi, hẳn không ngờ rằng Lục sư huynh vất vả lắm mới nhờ vả được lại bị đánh bại dễ dàng như vậy.
"Các anh em, cùng lên đi."
Bản đầu đinh lại gọi mấy anh em võ quán phía sau cùng lao về phía Đường Hán, hắn cho rằng dù Đường Hán có mạnh đến mấy cũng không thể nào đánh bại số đông được, hơn nữa mấy người này toàn là đệ tử của võ quán, không giống với mấy tên côn đồ dưới trướng tên mặt sẹo.
Sự thật chứng minh hẳn đã sai, kết quả đám người này cũng không khác gì bọn tay sai của tên mặt sẹo, chỉ một lúc. sau, bọn họ đã bị Đường Hán đánh đến mức lăn lộn kêu cha gọi mẹ.
Mặc dù Đường Hán đối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyen-mon-thien-y/577931/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.