Huyết Hồ cảm giác được ánh mắt Lục Trúc đưa qua, mặt mày mỉm cười nhìn Lục Trúc, khóe môi câu lên, trên đuôi lông mày tràn đầy lãnh ý, ánh mắt phát lạnh nhìn vào trong ao. Ngón tay chỉ hướng hai người trong ao, thản nhiên nói:
“Nguyên tắc của Huyết Hồ ta chính là người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta thề sẽ trả lại gấp trăm nghìn lần! Đây chính là kết cục đắc tội Huyết Hồ ta!”
“Huyết, Huyết Hồ?”
Trong mắt Lục Trúc tràn đầy khó hiểu, trong lòng rất là buồn bực, nghĩ nghĩ tiểu thư nhà mình mất tích lâu như vậy như thế nào ngay cả tên đều thay đổi.
“Ừ! Nhớ kỹ! Từ nay về sau, tên ta là Huyết Hồ, không phải nhị tiểu thư phế vật của Lam gia Lam Vũ Lạc! Ai nếu khi dễ ta, thề tất diệt”
Huyết Hồ cường điệu nói, dừng một chút liếc liếc mắt nhìn Lục Trúc giật mình, tiếp tục nói:
“Nếu không muốn bị người khi dễ, liền trở nên thật mạnh mẽ cho ta! Huyết Hồ ta không cùng kẻ yếu làm bạn. Nếu ngươi nguyện ý làm tỷ muội của ta, vậy liền đem hết rác rưởi cứt chó hết thảy dẫm nát dưới chân cho ta (Ta xin thề câu nói này là của tác giả =.=”) mà không phải hướng bọn họ khúm núm, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ! Hiểu không?!”
Con ngươi Huyết Hồ một mảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, sắc mặt đông lạnh. Huyết Hồ giờ phút này một thân lãnh ngạo, tràn đầy khí phách. Lục Trúc bỗng nhiên cảm giác được tiểu thư trước mắt có chút xa lạ.
Nhưng mà nàng cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/huyet-ho-thien-ha-cuong-ngao-sat-thu-phi/76036/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.