Ký ức xa xôi đến vậy, thế mà cô vẫn còn nhớ rõ.
Bị ép vào góc thang máy, Hạ Trúc chỉ có thể qua khe hở hẹp giữa đám người mà nhìn chằm chằm những con số đỏ trên bảng hiển thị đang không ngừng nhảy lên cao. Trong ánh mắt cô, phảng phất một nỗi buồn nhàn nhạt, nỗi buồn của thời gian đổi thay, của người cũ chuyện xưa.
Thang máy dừng ở tầng 15. Hứa Mặc đứng gần cửa thang máy nhưng lại không theo dòng người bước ra. Anh giữ chặt nút “mở cửa”, vô thức ngoảnh đầu tìm kiếm bóng dáng cô.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Hạ Trúc như sa vào đôi mắt màu nâu trà sâu thẳm của anh, trong đó có thứ dịu dàng như nước, khiến tim cô lỡ nhịp nửa giây.
Chỉ thoáng qua thôi, nhưng đủ để khơi dậy những rung động từng bị chôn giấu rất lâu.
Cảm giác ấy, giống như buổi đầu thu ở Bắc Kinh gió khẽ thổi mà lạnh đến thấu xương.
Hạ Trúc còn chưa kịp hoàn hồn thì cô gái trẻ đứng cạnh chừng hơn hai mươi tuổi bất ngờ bước lên, mỉm cười cảm ơn Hứa Mặc. Cô gái vừa nãy bận tìm chứng minh nhân dân, quên mất thang máy đã đến, vội kéo khóa túi xách, cầm hộp canh sườn vừa mua ở tầng dưới rồi nhanh chóng rời đi.
Trước khi bước ra, ánh mắt cô gái vô tình lướt qua gương mặt tuấn tú của Hứa Mặc, ánh lên chút kinh ngạc, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Đó là khoảnh khắc ngắn ngủi, giữa hai người xa lạ một chút xao động, một chút duyên chưa kịp nảy mầm. Nếu cả hai có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hy-su-cua-anh-tong-chieu/2995362/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.