[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
Đầu mùa hạ năm 1998.
Tô Châu đã bước vào cao điểm nắng nóng, hơi nóng bốc lên dày đặc trong không trung, oi bức đến mức khiến lòng người bứt rứt. Ấy vậy mà nhà họ Văn vì một biến cố ập đến quá đột ngột, vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cơn đau dữ dội.
Chỉ trong vòng nửa năm, hai cụ nhà họ Văn liên tiếp mất con gái và con rể. Nỗi đau quá sức chịu đựng khiến hai cụ ăn chẳng vô, chưa đầy hai tháng sau đã lần lượt qua đời. Trong nhà chỉ còn lại Văn Cầm, một người phụ nữ yếu mềm vừa mới mất chồng, và Hứa Mặc, anh lúc ấy vừa tròn mười tuổi.
Văn Cầm nén nỗi bi thương tột cùng để lo liệu tang lễ cho bố mẹ, cuối cùng cũng gục ngã vào ngày thứ hai sau tang lễ, phải nằm trên giường bệnh suốt nửa tháng trời mới dần hồi phục.
Trong suốt nửa tháng đó, Hứa Mặc mới mười tuổi vừa gắng bù những bài vở bỏ dở, vừa ngồi cạnh giường chăm sóc Văn Cầm từng ly từng tí.
Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, vậy mà dường như chỉ sau một đêm đã trưởng thành hẳn lên, trở nên ít nói, trầm lặng, kiên cường đến không chừa lấy một kẽ hở.
Trong thời gian Văn Cầm bệnh, Hứa Mặc học theo dáng vẻ người lớn, cố làm ra vẻ bình tĩnh, lý trí để đón tiếp những người đến thăm, khéo léo xử trí đủ thứ nhân tình thế thái rối ren, thu xếp cho chu toàn những việc còn lại của tang lễ.
Đối với cú sốc bất ngờ này, anh như thích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hy-su-cua-anh-tong-chieu/2995444/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.