Cô dọn hết rơm rạ trong nhà kho sang một bên, lại nhặt hết lõi ngô ở góc nhà cho vào một bao tải rách, để cùng chỗ với rơm rạ, bên kia để dành chỗ cho củi khô.
Dọn dẹp xong xuôi, cô bèn ôm một bó rơm ra nhóm lửa, nấu một nồi nước sôi, đổ đầy phích nước, rồi múc nước rửa mặt, số nước còn lại cô để trong nồi cho ấm, đợi lát nữa ăn cơm về còn rửa mặt mũi chân tay.
Nghe thấy tiếng chuông ăn cơm vang lên, cô vội vàng bưng bát đi về phía nhà ăn của đội sản xuất, đến nơi, bác gái ở nhà ăn múc cho cô một bát cháo, cô lại đến bên cạnh lấy hai cái bánh bao ngô, đang định về nhà.
Phía sau đột nhiên náo loạn, không biết ai va phải cô, bát cháo nóng suýt chút nữa hất hết lên tay, cô vội vàng tránh sang một bên, một đám người vây quanh cổng đội sản xuất, ồn ào náo loạn, từ trong đám đông vọng ra tiếng la hét của một người phụ nữ.
"Ép người quá đáng, ép người quá đáng, sống thế này không bằng c.h.ế.t đi cho rồi, nhà họ Cao muốn ép c.h.ế.t tôi mà."
Những người đang ngồi ăn cơm đều chạy hết ra, Diệp Thư âm thầm lùi về phía sau vài bước, đứng ngoài tránh bị chen lấn xô đẩy, lúc này Xuân Hạnh từ trong đám đông chen ra, nhìn thấy cô đang đứng ngoài, bèn chen đến bên cạnh cô.
"Xảy ra chuyện gì thế, người bên trong là ai vậy?" Cô hỏi Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh kéo Diệp Thư ra xa khỏi đám người một chút, rồi mới nói nhỏ:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hang-roi-trung-dau-tieu-thu-xuyen-ve-thap-nien-60/2763810/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.