Bà mối và Ninh Nhiên là thanh mai trúc mã. Từ tiểu học tới đại học, từ nắm tay tới ôm nhau, từ bạn bè tới người yêu… dường như tất cả đều tự nhiên như nước chảy mây trôi, tự nhiên mà thành, không cần cố gắng, cũng chẳng cần hình thức. Tới tận khi hai người chia xa, bà mối cũng chưa từng thấy Ninh Nhiên nói những câu như “anh thích em”. Nhưng khi ấy bà mối còn nhỏ, lại nhất mực tin rằng, cô sẽ nắm tay Ninh Nhiên cùng nhau bước vào tòa lâu đài hôn nhân trong sự chúc phúc của các anh, rồi cùng sống với nhau tới đầu bạc răng long.
Trong khoảng thời gian mười năm quen nhau, bốn năm yêu nhau, bà mối như nằm mơ, một giấc mơ dài, rất dài. Trong giấc mơ, cô yêu hết mình mà cũng hận hết mình. Để rồi, tỉnh dậy sau giấc mơ, cô mới phát hiện chẳng còn lại gì, kể cả… vệt nước mắt đã khô.
Thực ra, chuyện tình của hai người đã là chuyện xa xưa lắm rồi. Ninh Nhiên đi du học khi bà mối học năm thứ ba. Khi đó hai người hãy còn nồng nàn thắm thiết lắm, gọi điện thoại, xem webcam… Nhưng càng về sau, tất cả những điều tệ hại khi yêu xa đều hiển hiện ra hết.
Hai người nghi ngờ lẫn nhau, cãi nhau, chiến tranh lạnh… rồi đôi bên bắt đầu cảm thấy xa lạ. Bởi thế, bà mối cố gắng lần cuối cùng. Năm ấy, bà mối may mắn có tên trong danh sách trao đổi sinh viên gữa trường đại học của cô với một trường ở nước Ninh Nhiên đang học. Bà mối vốn không thích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214536/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.