Đây không phải là nụ hôn đầu tiên của Tô Tiểu Mộc. Tiểu Mộc vẫn nhớ nụ hôn đầu tiên của mình. Đó là một đêm bầu trời đầy sao lấp lánh, cô và Ninh Nhiên xem phim xong vẫn chưa muốn quay về ký túc, thế nên cứ vòng qua vòng lại quanh sân bóng rổ của trường đại học. Không nhớ lúc ấy hai người nói những gì, cũng không nhớ lúc ấy còn người chơi bóng ở sân không, bà mối chỉ nhớ Ninh Nhiên thừa lúc mình không để ý, đột nhiên nghiêng đầu chạm nhẹ một cái lên môi mình như chuồn chuồn lướt nước, rồi mặt còn đỏ hơn cả cô, vì xấu hổ…
Vì lúc ấy hai người đều là những kẻ ngây thơ, Ninh Nhiên lại tấn công bất ngờ, dùng lực không chuẩn, chạm một cái như thể chẳng khác gì đập vào môi bà mối, hôn cũng chẳng hay ho như miêu tả trong tiểu thuyết hay phim ảnh, thậm chí thi thoảng cô còn nghĩ vu vơ: “Không phải chỉ là thịt chạm vào thịt sao?”
Nhưng bây giờ, không giống! Rất khác!
Bị Hạ Hà Tịch cưỡng hôn bất ngờ, mọi suy nghĩ của bà mối đảo lộn. Bị đôi môi ấm áp ấy dằn vặt tới nỗi tim đập loạn lên không ngừng. Trong lúc mơ mơ màng màng, bà mối chỉ thấy tay chân mềm nhũn, càng không thể giãy khỏi vòng tay ôm của con cáo họ Hạ.
Con cáo họ Hạ thấy bà mối không phản kháng gì, nụ hôn càng sâu thêm, như muốn hòa tan hai người với nhau, trong hơi thở là thứ mùi xa lạ mà quen thuộc của đối phương. Thật lâu sau, lâu tới mức hai người nếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-mai-moi/1214534/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.