Editor: Sênh Ca
Bách Nhạc Môn quản giáo nghiêm khắc, muốn làm vũ nữ đều phải có chứng nhận khiêu vũ. Vũ trường mặc dù không cho phép vũ nữ bồi ngủ khách nhân, nhưng nếu vũ nữ lén lút tiếp khách, vũ trường cũng sẽ không quản. Lý Mẫn Nhi làm việc ở đây gần một năm, nhưng vẫn luôn không vượt quá giới hạn cuối cùng. Cũng chính lúc ấy, Lý mẫu buộc cô phải kiếm thêm tiền để em trai mua sách, Lý Mẫn Nhi vạn bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn bước lên con đường tiếp khách. Mà đây cũng chính là lí do em trai Lý Ngọc Phong ghét bỏ cô, nói cô bại hoại gia phong, lại không nghĩ đến người chị như cô làm vậy là vì ai.
"Nga, vậy mẹ bảo dì Từ làm đi." Thất Nguyệt ngẩng đầu liếc mắt nhìn Lý mẫu, khóe miệng nhếch lên cười cười.
"Vậy con còn tiền không? Muốn dì Từ làm việc cũng cần chút tiền." Lý mẫu nghiêng mắt nhìn về phía túi tiền lộ ra hơn phân nửa của Thất Nguyệt, giọng điệu cổ quái. Bà biết cô còn chút tiền, muốn moi hết của cô.
"Nếu mẹ muốn người ta làm việc mà không có tiền để trả. Vậy để tôi xem... ừm... Dù sao em trai đi học hay không đều không liên quan đến tôi, hay là sớm nghỉ học kiếm việc làm, lúc ấy mình tôi nuôi cả cái nhà này cũng không còn khổ cực nữa." Thất Nguyệt ngữ khí nhàn nhạt, ẩn ẩn không kiên nhẫn.
"Ha hả... mẹ người còn chút tiền sót lại chưa tiêu, hẳn là đủ. Mình con làm việc kiếm tiền là tốt rồi. Tuổi con còn trẻ, làm nhiều kiếm thêm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-hoach-thang-cap-cua-bia-do-dan/869822/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.