Trong cơn mê của con bé, mẹ nó hiện diện ở đó.
Mẹ nói chuyện với nó kèm theo nụ cười “màu nhiệm” - nó dùng chữ đó, bởi nụ cười ấy rất đẹp, những khi mẹ không cáu, mẹ trở thành người dễ thương nhất trên đời, nhưng chuyện đó ngày càng trở nên hiếm.
Trong cơn mê của nó, mẹ kể về mình, và cả về bố nó nữa. Bây giờ bố mẹ nó lại hòa thuận và không cãi nhau nữa. Mẹ nó kể chuyện bố mẹ đang làm gì, về công việc và chuyện nhà cửa khi nó vắng mặt, mẹ thậm chí còn liệt kê các bộ phim bố mẹ đã xem. Nhưng không phải là những phim nó thích. Hai người sẽ chờ nó về để cùng xem những bộ phim đó. Nó thấy sung sướng khi nghe mẹ nói như vậy. Nó muốn hỏi khi nào nó có thể về được. Nhưng trong cơn mê của nó, mẹ nó không thể nào nghe thấy nó được. Tựa như nó đang nói với mẹ qua màn hình. Nó đã rất cố gắng, nhưng vô ích. Và nụ cười trên khuôn mặt mẹ nó chợt có chút gì đó tàn nhẫn.
Một cái vuốt ve nhẹ trên tóc khiến nó tỉnh dậy.
Bàn tay nhỏ nhắn vuốt từ đầu nó xuống đến cái gối, và một chất giọng êm dịu khe khẽ hát một bài.
- Là cậu!
Nó mừng đến nỗi quên mất mình đang ở đâu. Điều quan trọng lúc này là cô bé kia tồn tại thật sự.
- Tớ đợi cậu mãi. - Nó nói.
- Tớ biết, nhưng tớ không thể đến sớm hơn.
- Cậu không được phép à?
Bé gái nhìn nó với đôi mắt nghiêm nghị:
-
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ke-nhac-tuong/1750055/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.