“Mắt cá chân em bị thương từ khi nào vậy?” Giang Mạn Sanh chưa kịp phản ứng thì Lục Kỳ Thần đã nhanh chóng bước đến bên cạnh. Dưới ánh đèn, anh cúi xuống quan sát vết thương của cô. Không lớn lắm, nhưng đã chảy máu. Khi anh vừa nói xong, Giang Mạn Sanh cũng nhận ra. Có lẽ là lúc nãy vội đỡ cô bé kia nên bị ngã. Lục Kỳ Thần nhanh chóng lên tiếng: “Xuống tầng một đi. Tôi lấy thuốc cho em.” Cuối cùng thì Lục Kỳ Thần cũng nhận ra rằng Giang Mạn Sanh thực sự không biết chăm sóc bản thân. Anh lấy hộp thuốc cho cô, và Giang Mạn Sanh chỉ đơn giản xử lý qua loa vết thương vì bữa tối sắp bắt đầu rồi. Một cách tự nhiên, Giang Mạn Sanh ngồi cạnh Lục Kỳ Thần. Sau thời gian sống chung, Lục Kỳ Thần đã quá quen với những sở thích của cô. Suốt bữa tối, Giang Mạn Sanh hầu như không tự gắp thức ăn. Mỗi khi cô vừa để ý đến miếng thịt cua, Lục Kỳ Thần đã nhanh tay bóc sẵn đặt vào đĩa của cô. Rồi đến tôm, chỉ trong tích tắc đã có ngay trên đĩa. Phải chăng là vì muốn thể hiện với ông bà? Ở nhà tuy anh cũng chu đáo, nhưng chưa bao giờ chăm sóc cô đến mức này. Vừa gắp đồ ăn cho cô, Lục Kỳ Thần vừa giới thiệu những gương mặt mới. Đến cuối bữa, Giang Mạn Sanh cũng đã làm quen được với mọi người. Ừm… bữa ăn này khá thoả mãn Ăn xong rồi nên mọi người ra về. Giờ cả nhà cũ họ Lục chỉ còn lại họ. Lục Kỳ Thần sợ cô mệt, hỏi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2797998/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.