Giang Nghe Ngạn quen biết Tần Dật Tấn ư? Đó là câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu Giang Mạn Sanh. Cô vừa ngạc nhiên thì Giang Nghe Ngạn đã quay đi chào hỏi người khác, như thể không hề để ý đến sự có mặt của cô. Hoặc có thể nói, từ góc nhìn của Giang Mạn Sanh, anh ta không có lý do gì để phải chú ý đến cô cả. Lục Kỳ Thần im lặng, kiên nhẫn dẫn Giang Mạn Sanh vào trong. Ván mạt chược này vốn do Lục Kỳ Thần sắp xếp, khi đưa Giang Mạn Sanh đến thì đã thiếu một người. Sau khi chào hỏi và làm quen, mọi người ngồi vào bàn mạt chược. Những người ngồi cùng tuy không quen với Giang Mạn Sanh, nhưng có vẻ rất nể Lục Kỳ Thần, thái độ khá è dè. Lục Kỳ Thần không chơi mà đứng sau lưng cô. Giang Mạn Sanh quay lại nhìn anh vài giây rồi nói khi thấy anh cúi người xuống: “Đứng nhìn chắc chán lắm, anh ra chơi với Tần Dật Tấn đi.” “Không cần.” Lục Kỳ Thần hoàn toàn không có ý định rời đi, anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô một cách tự nhiên. Dù chân dài nhưng Lục Kỳ Thần không ngồi sát vào người Giang Mạn Sanh. Đây là tư thế khá kiềm chế, khác hẳn với vẻ thân mật giả tạo trước mặt ông bà, cũng không giống như khi hai người ở Thanh Lan trước đó. Giang Mạn Sanh không biết phải nói gì. Cô chỉ cảm nhận được cảm xúc kín đáo, kiềm nén từ người đàn ông bên cạnh. Vì đây là những người trong vòng tròn của Lục Kỳ Thần và Tần Dật Tấn, Giang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798001/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.