Hôm sau là thứ Bảy, không phải đi làm. Giang Mạn Sanh tỉnh dậy sau khi nằm nướng thêm một giờ nữa, đã gần 9 giờ sáng. Lục Kỳ Thần đã xuống lầu từ sớm. Có lẽ vì muốn để cô ngủ ngon nên anh không gọi cô dậy ăn sáng. Đang nằm thêm năm phút nữa thì Giang Mạn Sanh bỗng nhận được một tin vui. Triệu Xu sẽ đến Bắc Kinh công tác một chuyến. Trước đây, sau khi Triệu Xu đi Quảng Đông, cô ấy trở nên cực kỳ bận rộn. Nhiều lúc hẹn Giang Mạn Sanh đến chơi, hoặc Triệu Xu định về Bắc Kinh thăm bạn, đều phải hủy vì công việc đột xuất. Triệu Xu từng than thở: “Cậu biết tớ bận đến mức nào không? Kiếm được nhiều tiền thế mà chẳng có thời gian tiêu.” … Hy vọng không có chuyện gì xảy ra. May mà cuối cùng cũng được gặp mặt, Giang Mạn Sanh khá vui. Lúc này Lục Kỳ Thần từ ngoài bước vào, thấy Giang Mạn Sanh vẫn còn cuộn mình trong chăn. Anh cúi đầu nhìn cô đang vui vẻ, nhận ra cô đã tỉnh, liền nói: “Dậy đi.” “Để tôi dạy em một chút về võ thuật tự vệ.” “Ừ, được thôi.” Khi Giang Mạn Sanh thu dọn xong xuống lầu, phát hiện trong phòng khách chỉ có mình Lục Kỳ Thần. Ông bà không có ở đó. Anh đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô, rất đơn giản: bơ, chocolate đen và sữa chua không đường – những thứ thích hợp ăn trước khi tập luyện. Sau khi ăn xong và nghỉ ngơi một chút, Lục Kỳ Thần dẫn cô đến nơi luyện võ tự vệ. Giang Mạn Sanh mới phát hiện biệt thự nhà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798003/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.