Giang Mạn Sanh thực sự thích điều này. Càng ngày cô càng thích những khoảnh khắc thân mật cùng Lục Kỳ Thần. Chỉ trong tích tắc, trên người cô chỉ còn lại mỗi chiếc q**n l*t màu trắng. Làn da trắng ngần của Giang Mạn Sanh dưới ánh trăng càng thêm quyến rũ. Ánh trăng ư? Khi Lục Kỳ Thần nghĩ đến điều này, trong đầu Giang Mạn Sanh cũng hiện lên từ ấy. Bởi rèm cửa chưa được kéo kín, vài tia sáng trong vắt của vầng trăng len lỏi qua cửa sổ, dừng lại trên gương mặt điển trai của Lục Kỳ Thần. Giang Mạn Sanh kéo nhẹ anh: “Rèm chưa kéo kín.” Thực ra với khu chung cư Thanh Lan này, cửa sổ chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài, còn từ bên ngoài không thể thấy rõ bên trong, huống chi giờ đã khá muộn. Nhưng Giang Mạn Sanh vẫn luôn có thói quen kéo rèm thật kín mỗi lần như thế. Lục Kỳ Thần với tay kéo rèm kín mít. Giang Mạn Sanh cảm thấy có lẽ do uống hơi nhiều rượu vang, cô như đang chìm trong cơn mơ say. Xung quanh tràn ngập bầu không khí dịu dàng mông lung, tâm hồn cô như đang xoay tròn, lắc lư nhẹ nhàng. Những cảm xúc yêu thương và khát khao như muốn thiêu đốt cô. Khi Lục Kỳ Thần hôn lên cổ cô, khi anh ôm cô ngồi lên đùi anh.cô càng đắm chìm trong cảm xúc ấy. Giang Mạn Sanh không hiểu sao, rõ ràng hai người đang ở trong phòng ngủ, vậy mà Lục Kỳ Thần lại chọn tư thế này để bế cô lên. Tư thế này khiến cô nhớ đến đêm hai người xem phim “Tình Nhân”. Khi đó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798069/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.