Khi cô bé Lục Hề được năm tháng tuổi, Lục Kỳ Thần cuối cùng được xác nhận từ bác sĩ rằng cơ thể Giang Mạn Sanh đã hồi phục hoàn toàn. Hơn nữa có lẽ là trong khoảng thời gian này, Lục Kỳ Thần mỗi ngày đều nhìn chằm chằm hai mẹ con họ ăn uống, ngủ nghỉ nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ của Giang Mạn Sanh trông đặc biệt hồng hào, còn có chút mũm mĩm. Vào một ngày thứ bảy của tháng tám, Lục Kỳ Thần và Giang Mạn Sanh hai người họ đều được nghỉ, cả nhà ba người vốn định đưa Lục Hề đi tiêm vắc-xin, nhưng một ngày trước đó, Thẩm Oản gọi điện thoại tới, nói muốn tự mình đưa cháu gái ngoại yêu quý của bà đi tiêm vắc-xin. Giang Mạn Sanh không nỡ từ chối, liền để mẹ cô đưa đi. Đợi Thẩm Oản đưa Lục Hề đi, Lục Kỳ Thần liền nói đưa Giang Mạn Sanh đi chơi. Chọn lựa một hồi, cuối cùng hai người quyết định đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng. Thời gian cũng không quá lâu, khoảng ba bốn giờ đồng hồ. Tháng tám là một mùa rất thích hợp để ra ngoài đi dạo. Giang Mạn Sanh đã có một khoảng thời gian không được nhẹ nhàng thoải mái ra ngoài chơi như vậy. Thật vất vả mới có được một cơ hội như vậy. Cô định trang điểm thật xinh đẹp, cuối cùng cô mặc một chiếc váy yếm hoa nhí màu xanh nhạt rất hợp với mùa này, phía trên còn có những cụm hoa, điểm xuyết hoa hướng dương và các loại hoa màu vàng, xanh đan xen. Còn đội một chiếc mũ rơm hình vòm có đính nụ hoa màu trắng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798101/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.