Khi hai người họ vừa về đến Ngự Hâm, Lục Kỳ Thần liền trực tiếp bế cô lên. Giang Mạn Sanh cả người đều ngây ngẩn một chút. Nói trùng hợp cũng trùng hợp, còn chưa đợi cô kịp phản ứng lại, điện thoại di động của Lục Kỳ Thần vừa lúc vang lên, là Phương Cần Chúng. Lục Kỳ Thần liếc nhìn qua, liền cứ như vậy ôm Giang Mạn Sanh, đặt cô lên tường. Kỳ thật Lục Kỳ Thần ôm Giang Mạn Sanh rất chắc, nhưng Giang Mạn Sanh vẫn vội vàng ôm chặt lấy cổ anh. Phương Cần Chúng hẳn là đang nói về một dự án rất quan trọng, Giang Mạn Sanh không lên tiếng, cứ như vậy nghe Lục Kỳ Thần trầm ổn, ngắn gọn mà giao phó công việc tiếp theo cho Phương Cần Chúng. Đợi sau khi dặn dò công việc xong, Phương Cần Chúng trả lời “Lục tổng, Tôi biết rồi.” Lục Kỳ Thần liền trực tiếp ngắt điện thoại. Cho tới bây giờ, Giang Mạn Sanh mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy đặc biệt thần kỳ, rốt cuộc Lục Kỳ Thần làm thế nào để chuyển đổi giữa thái độ lạnh lùng khi làm việc và dịu dàng ấm áp khi ở trước mặt cô. Mà hôm nay sự chuyển đổi này còn khoa trương hơn. Bởi vì Giang Mạn Sanh rất nhanh đã bị Lục Kỳ Thần ôm về phòng ngủ. Hôm nay là ngày Lục Hề tròn năm tháng tuổi. Hơn nữa mang thai lâu như vậy, Giang Mạn Sanh thậm chí đều không nhớ rõ hai người họ đã bao lâu không làm chuyện đó. Vừa mới bị đặt lên giường, Lục Kỳ Thần vẫn rất dịu dàng. Anh thậm chí còn giúp cô buộc lại tóc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ket-hon-voi-doi-tuong-tham-men/2798102/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.