Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Công Nghi Trưng hôn mê bảy ngày, cuối cùng cũng tỉnh lại, tin tức truyền ra, người của Đạo Minh bảy tông ôm một bụng câu hỏi muốn hỏi hắn, nhưng đều bị Minh Tiêu pháp tôn cự tuyệt bên ngoài, lấy lý do người bệnh cần tĩnh dưỡng mà cự tuyệt mọi cuộc hỏi thăm.
“Xem ra, con không có gì đáng ngại nữa.” Minh Tiêu pháp tôn thấy hắn uống thuốc xong, sắc mặt lại tốt hơn một chút, mới hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nhíu mày, “Nhưng con đạo tâm chưa trọn vẹn, cưỡng ép phá cảnh, chung quy vẫn quá nguy hiểm.”
“Sư tôn, con biết rõ giới hạn của mình.” Công Nghi Trưng thu liễm ánh mắt, khẽ mỉm cười: “Đạo cốt kim thân, đủ để giữ lại một tia sinh cơ, hơn nữa có sư tôn ở đây, chắc chắn có thể cứu con. Huống hồ, con cũng không nỡ chết đi …” hắn nhìn năm ngón tay đang yếu ớt mở ra của mình, chợt nhớ đến lòng bàn tay mềm ấm ấy, ánh mắt càng thêm nhu hòa lại sâu thẳm, “Cuối cùng con cũng đợi được nàng động tâm với con, nếu con chết đi, nàng hẳn sẽ đau lòng lắm …”
Minh Tiêu pháp tôn lắc đầu: “Vi sư không hiểu chuyện tình cảm của đám trẻ các con, bản thân con suýt chết đấy, vậy mà vẫn còn lo lắng nàng ta sẽ vì con mà đau lòng.”
“Nàng vốn có thể vô tình vô ái, vô bi vô hận mà sống hết đời này, là con đã trăm phương ngàn kế khiến nàng động tình, con chỉ hy vọng nàng có thể vui vẻ, không phải vì con mà đau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khang-khit-phong-nguyet-tuy-vu-nhi-an/1984230/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.