🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Cho nên hắn ta lạnh lùng, chậm rãi tiến về phía Cao Đạt.
Vị quan viên Giám Sát viện kia nghiêng người, khóe mắt lạnh lùng liếc qua,
dường như đang tính toán xử lý tình huống trước mắt thế nào. Nếu là lúc bình
thường, giờ phút này hắn đã nghĩ ra vô số kế để làm khó dễ đám cung đình và
bộ Hình, nhưng đêm nay gặp Cao Đạt đột ngột, lại nghe triều đình truy nã khâm
phạm, nhất là phát hiện âm mưu phía sau tiềm ẩn nguy cơ có thể liên lụy đến Đề
tỉ đại nhân, nên tâm trạng vị quan này đang dao động, thật sự chưa nghĩ ra cách
xử lý quyết đoán.
Trên ngựa không ai xuống, tất cả mật thám Giám Sát viện và kiếm thủ Lục
Xử ẩn núp trong bóng tối đều chờ lệnh từ hắn.
Mà người này vẫn không nói gì, mãi tới khi thái giám cung đình đi tới bên
cạnh Cao Đạt.
o O o
Đúng lúc đó, một loạt tiếng động ồn ào đột nhiên phá vỡ bầu không khí yên
tĩnh và căng thẳng ngoài Đạt Châu thành. Tiếng cười nói và ồn ào của một
nhóm thiếu nữ bỗng vang lên trong đêm tối. Giống như câu chuyện về hồ tiên
trong truyện cổ tích, đêm tĩnh mịch bỗng chốc biến thành vườn vui chơi.
Tai tất cả mọi người như dựng lên, tâm trạng căng thẳng. Giữa đêm khuya
thế này, làm sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều nữ nhân đến thế?
Ngay sau đó, mắt đám người trợn tròn cả lên. Chưa bao giờ họ tưởng tượng
được rằng có một ngày, không, là có một đêm bản thân lại nhìn thấy nhiều mỹ
nhân đến thế!
Vô số làn váy màu sắc, xinh đẹp như gió, dáng dấp duyên dáng, các mỹ nữ
trang điểm khác nhau, ríu rít kéo tới từ phía sau đoàn xe vào khu vực căng
thẳng này. Họ dường như không hay biết phía trước đang ở trong bầu không khí
căng thẳng như dây cung, vẫn sôi nối nói chuyện phiền muộn dọc đường, ai đó
làm bẩn phấn son.
Đường về quê dường như xa lắm, ngồi xe lâu như vậy rồi, có phần khó chịu,
muốn vào bụi cỏ để đi vệ sinh, nhưng sao không thấy một nam nhân nào ở đây
biết ý tứ như Tiểu Phạm đại nhân, cũng chẳng ai bảo dừng xe, đoàn xe này khó
khăn lắm mới dừng lại, nhưng không ai ra đỡ tay nhỏ bé của mình, xe này... thật
đáng ghét.
Mọi người há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, cảm thấy mình đang ở trong
một hoàn cảnh không chân thực. Đặc biệt là các quan bộ Hình phía trước, nhìn
cảnh tượng xinh đẹp thướt tha như thể nhìn thấy ma.
Tên thái giám cung đình ban nãy còn bình tĩnh bước đi về phía Cao Đạt,
bỗng nhiên mí mắt giật giật, đứng bật dậy nhìn các mỹ nữ, chợt nhớ tới khu
vườn mà mọi người ở kinh đô đều hay biết.
Rồi hắn thấy một chiếc xe lăn màu đen được khiêng xuống từ trên xe ngựa.
Trên xe lăn là một ông lão thọt, đầu gối ông phủ chăn lông cừu. Ông nhìn
tên thủ lĩnh thái giám, giọng khàn khàn ôn tồn nói: "Sao dừng lâu thế? Xem ra
không làm Viện trưởng nữa thì lời nói cũng chẳng có tác dụng bằng thằng nhóc
kia rồi."
Cao thủ cung đình nhìn Trần Bình Bình như nhìn thấy quỷ, không hiểu sao
vị đại nhân này lại đột nhiên xuất hiện ở ngoại Đạt Châu thành. Đầu gối hắn run
rẩy, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị nỗi sợ hãi chi phối.
Hắn biết mình đã phạm sai lầm rất lớn, hắn chỉ nghĩ rằng khi Tiểu Phạm đại
nhân không có trong đoàn xe, thì cả Giám Sát viện đâu còn ai dám chính diện
thách thức quyền uy của cung đình. Nhưng hắn đâu ngờ, Tiểu Phạm đại nhân
vắng mặt, thì lão Viện trưởng lại... hiện diện trong đoàn xe.
Phịch một tiếng, hắn quỳ sụp xuống, cúi đầu thật thấp, cung kính vô cùng
thưa: "Lão nô kính bái Viện trưởng đại nhân."
Đám quan lại quân sĩ trợn mắt ngạc nhiên, lập tức đoán ra thân phận lão thọt
này. Uy thế suốt mấy chục năm qua trong Khánh Quốc khiến bọn họ không dám
manh động, quỳ sụp xuống đất, kể cả vị Tri châu kia cũng không ngoại lệ.
Dọc hai bên đường, quan lại quỳ gối san sát, hướng về phía lão thọt bên xe
ngựa. Trần Bình Bình nhìn bốn phía, sắc mặt bình tĩnh, bỗng nắm tay ho nhẹ hai
tiếng, ánh mắt lóe lên tia cảm xúc kỳ lạ, lẩm bẩm một mình: "Diệp tử nói đúng
thật, mẹ nó, quả thực quá trùng hợp."
๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Bốn ngày trước, trong hoàng cung kinh đô. Cả tòa cung điện trang nghiêm
được bao phủ trong nắng cuối mùa thu dịu dàng. Ánh nắng se se lạnh mang theo
trong lành và bình yên đến khắp nơi. Khánh Quốc đang trong những ngày vui
sướng, từ trên xuống dưới từ bệ hạ tới thường dân, ai nấy đều thoát lên khí thế
tươi vui hớn hở. Ngay cả không khí se lạnh thường ngày ở hoàng cung cũng
dường như đã thay đổi, những ánh nắng lướt qua trên Thái Cực điện không còn
buồn tẻ nữa mà trở nên nghịch ngợm.
Chỉ riêng Ngự Thư phòng vẫn không thay đổi, mùa đông sưởi ấm, mùa hè
đá lạnh, bốn mùa như xuân khiến người ta chán ngán. Chủ nhân của nơi đây,
Hoàng đế bệ hạ oai hùng của Khánh Quốc chính là nhân vật đáng sợ không hề
thay đổi qua hàng chục năm.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.