Huống chi, kẻ phải cưới lại còn là một vị công chúa vừa xấu xí vừa không được sủng ái như ta.
Tuy rằng trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, nhưng ngoài mặt kháng chỉ là tội đại bất kính.
Đối với một Chu Thượng thư luôn tuân thủ nghiêm ngặt tổ chế, cương trực công chính mà nói, dù có bị bãi quan hay lưu đày cũng không thể khiến ông ấy cúi đầu.
Thế nhưng, nếu nhắm vào đứa con trai mà ông ấy tự hào nhất, kẻ có tiền đồ tựa gấm hoa để bắt làm Phò mã...
Đây tuyệt đối là đòn "tru tâm", khiến ông ấy đau đớn thấu xương mà miệng vẫn phải nói lời tạ chủ long ân.
Phụ hoàng nghĩ thông suốt được mấu chốt này, liền vui vẻ hạ chỉ tứ hôn ngay giữa triều đường.
Trong nhất thời, mặt mũi Chu Thượng thư tái mét, suýt chút nữa là đứng không vững.
Chiêu giết gà dọa khỉ này của phụ hoàng dùng quả thực rất diệu.
Ta vẫn còn mấy vị muội muội là thứ xuất, ví dụ của ta vừa đưa ra, xem sau này ai còn dám công khai đối nghịch với phụ hoàng nữa.
Kẻ nào dám nhảy ra một lần nữa, tốt thôi, cho con trai ngươi đi làm Phò mã!
Thế là, hôn sự của ta và Chu Phỉ đã được trù bị trong sự toan tính riêng của Đức Hiền Hoàng hậu và phụ hoàng.
Trong cơn giận dữ ảo não của Huệ quý phi, và trong tiếng xôn xao kinh ngạc của cả triều văn võ bá quan.
03 Phụ hoàng quả thực đang rất đắc ý. Sự vui mừng của ngài thể hiện qua bộ của hồi môn trù bị cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khanh-vi-som-som-chieu-chieu/3019412/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.