Tiệc tan, ta kéo Chu Phỉ vào phòng ngủ.
Đôi mắt hắn sáng rực nhìn ta, cho đến khi ta mở hộp bách bảo, lấy ra một tờ giấy bị ép phẳng nằm dưới đáy hộp.
Ba chữ lớn "Hòa li thư" đâm vào mắt Chu Phỉ đau đớn.
Hắn nhìn đi nhìn lại, run giọng hỏi ta:
"Viết từ khi nào?"
"Đêm đại hỷ, ta không có việc gì làm, nên..."
"Không có việc gì làm nên viết hòa li thư? Hóa ra ngay từ đầu nàng đã chẳng muốn gả cho ta!"
Chu Phỉ giận dữ xé tờ giấy thành từng mảnh vụn.
"Sở Minh Hi, nàng giỏi lắm! Nàng khiến cả thiên hạ tin rằng nàng nhất vãng tình thâm với ta, nhưng vì sao chỉ có ta là không biết? Nàng bày ra một ván cờ lớn như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì? Nàng muốn làm gì hả?"
Hôm nay Chu Phỉ uống không nhiều, nhưng lúc này trông hắn như đang say, đặc biệt là đôi mắt đỏ bừng.
"Rất nhiều người nói nàng tâm cơ thâm hiểm, ta chưa bao giờ để tâm. Nhưng hôm nay xem ra ta đã sai rồi.
Sở Minh Hi, nàng có tim không? Nàng có tim không hả?!
Nàng có biết ba tháng qua ta đã sống thế nào không?
Biết bao lần giữa chiến loạn ta đã gần như tuyệt vọng, chính là nhờ nghĩ đến nàng, nghĩ đến nàng đang ở nhà đợi ta, mà ta liều mạng muốn sống sót để trở về tìm nàng.
Nhưng thứ chờ đón ta là cái gì? Là tờ hòa li thư này sao?
Nàng muốn thế nào đây? Muốn ta mổ tim ra cho nàng xem mới vừa lòng sao?"
Ta chưa từng nghe Chu Phỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khanh-vi-som-som-chieu-chieu/3019424/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.