Nơi ta chuyển đến là huyện Bình Tây thuộc quận Chấn Giang, giữ chức Tri châu.
Nơi đây là thuộc địa của Trấn Giang Vương, cũng là nơi chế độ quân truân hỗn loạn nhất.
Ta cố ý xin đến đây vì muốn tận mắt tìm hiểu lý do vì sao cuộc cải cách quân truân của chúng ta trước đây lại thất bại.
Ngã ở đâu, ta nhất định phải đứng lên ở đó.
Ta tin rằng theo thời gian, ta chắc chắn sẽ soạn ra được một loạt chính sách cải cách có tính khả thi cao.
Huyện Bình Tây vị trí hẻo lánh, gió cát mù mịt lại hoang vắng, lưu dân và thổ phỉ lộng hành, quan phủ dẹp mãi không xong, thực sự rất đau đầu.
Ta mới đến, vì tuổi đời còn quá trẻ nên đám quan lại địa phương tuy ngoài mặt nịnh nọt nhưng sau lưng lại bằng mặt không bằng lòng, chẳng mấy phối hợp.
Đang lúc ta dự định sẽ đại triển quyền cước tại Bình Tây, thì một đoàn xe từ kinh thành xa xôi đã tìm đến phủ đệ của ta dưới sự dẫn đường của quan lại địa phương.
Khi thấy Minh Hi đội mũ có rèm bước xuống xe, ta cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Nàng mỉm cười đi đến trước mặt ta, nhẹ nhàng nói:
"Công việc ở đất phong và trong phủ cần phải bàn giao kỹ lưỡng, vả lại đường sá xa xôi đi đứng chậm chạp, nên mới trễ mất hơn một tháng. Chàng đợi đến sốt ruột rồi phải không?"
Ta ôm chầm lấy Minh Hi rồi xoay vòng tại chỗ, thực sự không thể tin nổi mọi chuyện là thật.
Nàng đã từ bỏ tất cả sự thoải
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khanh-vi-som-som-chieu-chieu/3019441/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.