Chiến tranh lạnh giữa Trương Phú Bà với cha mẹ cô nàng kéo dài hơn nửa năm, thật ra thì chủ yếu là với cha cô ấy thôi, chứ mẹ cô ấy thỉnh thoảng còn liên lạc điện thoại, tuy rằng đa phần là oán giận, nhưng sự quan tâm lo lắng trong đó đến kẻ ngu cũng nhìn thấy được.
Những ngày tháng gây họa của hai chúng tôi trôi qua cũng không quá tốt, mỗi lần tôi lấy hết dũng khí muốn nói ra chân tướng sự thật với bác Trương, rồi lại sợ sau khi bác ấy biết chúng tôi làm loạn như thế sẽ càng tức giận thêm. Cũng may trái tim bác ấy tương đối khỏe mạnh, bằng không bị con gái cưng lừa gạt như vậy, không khéo đã phát bệnh vài lần mất rồi. Vì thế chúng tôi dần dần từ “không muốn nói ra chân tướng” đến hiện tại đã phát triển thành “không dám nói ra chân tướng”, cả ngày đều vô cùng lo sợ, Trương Phú Bà ban đêm nói mớ cũng từ “Anh hôn lại em một cái đi” biến thành “Cha, con sai rồi, đừng đánh vào mặt”, 囧 càng thêm 囧.
Đương nhiên, con nhóc kia còn chịu áp lực lớn hơn tôi, bởi vì cô nàng còn phải gạt cả Tiểu khủng bố nữa. = =
Nhưng thật ra giấu giếm không được bao lâu, chỉ số thông minh của Tiểu khủng bố vô cùng không cân xứng với bề ngoài, mắt thấy bạn gái mỗi ngày đều khổ não, chỉ đôi ba câu liền lôi ra được chân tướng. Sau khi hiểu rõ sự thật, Tiểu khủng bố rất buồn rầu. Anh ấy không thể trách Trương Phú Bà, bởi vì tất cả mọi việc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khau-vi-nang/271533/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.