Vốn tưởng rằng sóng gió về chuyện cái túi cứ như vậy trôi qua, không nghĩ tới mẹ của Tiền Đường chẳng hiểu sao lại biết được, bà đương nhiên là mất hứng, nhưng cũng không trực tiếp phê bình tôi, mà nói cho mẹ tôi biết. Kết quả mẹ cầm chổi lông gà đuổi tôi chạy vài vòng trong phòng khách, mãi đến khi tôi ôm đùi bà sâu sắc bày tỏ rằng tôi đã biết lỗi rồi, tôi nhất định sẽ thay đổi triệt để thành một con người mới, không phụ sự dạy dỗ của bà, thì mẹ mới xem như bỏ qua.
Phải nói dì Đường quả thực là lợi hại, bản thân không cần ra tay, cũng dạy được cho tôi một bài học. Vị mẹ chồng tương lai này vốn đã không đồng ý chấp nhận tôi, nay xem ra bà khẳng định lại càng không thích tôi, buồn quá đi. = =
Thật ra chuyện khiến cho tôi càng buồn hơn hiện tại còn đang ở phòng ký túc chờ tôi kìa.
Tôi vừa bước một bước vào cửa ký túc xá, Trương Phú Bà liền nhào vào lòng tôi khóc đến là thê lương, thảm đến độ làm cho người ta nghe mà không đành lòng, đương nhiên, nếu cô nàng có thể nặn ra chút nước mắt, có lẽ sẽ càng giống thật hơn.
Tôi bất đắc dĩ giơ hai tay ra vẻ đầu hàng, “Người đẹp à, tôi nợ tiền bà hay là vô lễ với bà đây?”
Trương Phú Bà tru lên: “Cốc Ca! Bà nhất định phải cứu tôi!”
“Vậy trước tiên bà cũng phải nói với tôi là chuyện gì xảy ra đã chứ?”
Kỳ thực không cần hỏi cũng biết, có thể khiến Trương Phú Bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khau-vi-nang/271536/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.