Đoạn Minh Hiên bước đi rất nhanh vì lo lắng.
Lâm Hi ngước mắt nhìn qua vai Đoạn Minh Hiên, ánh mắt chạm phải Đoạn Dịch Hành đang đứng bên cạnh xe.
Nửa bầu trời bị hoàng hôn nhuộm màu, Đoạn Dịch Hành đứng thẳng tắp dưới những áng mây đan xen sắc màu.
Lâm Hi cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu, nhìn hai giây rồi dời mắt đi chỗ khác.
“Anh thả em xuống đi.” Cô vỗ vỗ vai Đoạn Minh Hiên, “Em tự đi được.”
Vẻ mặt Đoạn Minh Hiên đầy lo lắng, liếc nhìn cô, hỏi: “Sao lại bị thương? Bác sĩ xem qua chưa?”
Anh ta chẳng còn cáu kỉnh nữa, chỉ còn lại sự lo lắng.
Lâm Hi rốt cuộc vẫn mềm lòng, nói: “Xem rồi, bong gân nhẹ, nghỉ một tuần là khỏi.”
Đoạn Minh Hiên kiên quyết: “Tổn thương gân cốt phải nghỉ trăm ngày, vẫn nên tìm bác sĩ xem lại.”
Lâm Hi không muốn phiền phức, nói: “Em muốn về phòng nghỉ ngơi.”
Đoạn Minh Hiên lại đặt cô xuống phòng khách, sau đó gọi điện thoại gọi bác sĩ đến.
Lâm Hi bất lực, đành phải chờ. Cô nhắn tin cho Lương Vũ Đồng xin lỗi vì tiếp đón không chu đáo, bảo cô ấy về trước.
Bác sĩ đến xem xét, nói không có vấn đề gì lớn, vết thương đã được xử lý đúng cách, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Đoạn Minh Hiên tiễn bác sĩ đi, ngồi xuống bên cạnh Lâm Hi, nhíu mày hỏi: “Sao anh ta lại làm em bị thương thế?”
Lâm Hi vội giải thích: “Không liên quan đến anh ấy, là em lái xe điện sân golf bị lật, để cứu em, mu bàn tay anh ấy cũng bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khe-can-doa-nhai-tuyet-ne/3019595/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.