Annabelle rũ bỏ hình ảnh nụ cười của Mike ra khỏi đầu cô và tự nhủ Mike không hể là họ hàng của Becca. Cái chết của Chip đã rất nặng nề với Becca - có lẽ còn nặng nề hơn vì hai người là anh em song sinh. Becca cảm thấy mất phương hướng, cô độc bên bà mẹ bệnh hoạn và ông bố, vốn càng trở nên xa cách với mẹ con cô hơn sau cuộc ly hôn. Mike từng nói bố anh là một bác sĩ, và lại là bác sĩ tim mạch. Cứ như thể đó là một sự trùng hợp lạ kỳ vậy. Bác sĩ Larsen cũng là bác sĩ tim mạch. Dẫu vậy, liệu có công bằng với Becca không khi khuấy động hy vọng của cô lên trong khi khả năng về bất cứ mối quan hệ nào nhỏ nhoi đến thế? Không. Những chuyện như thế chỉ xảy ra trong các bộ phim nhiều tập hay những bộ phim truyền hình thực sự tệ hại. Annabelle chưa từng nghe thấy ai tìm ra một người anh trai bị thất lạc, một ông anh họ, hay thậm chí là một người anh em họ xa đến ba đời. Thật không may, giọng nói nho nhỏ phiền toái kia trong đầu cô - giọng nói mà cô tin chắc do xơ John Claire cài cắm vào đó - không chịu bỏ qua chuyện này.
Chỉ nguyên ý nghĩ tới xơ John Claire cũng làm Annabelle rùng mình gai lạnh cả người, và không phải theo cách dễ chịu gì. Sau mười ba năm dưới quyền cai quản của các bà xơ, cô đã học được một thái độ tôn trọng tích cực - hay tiêu cực cũng được, tùy thuộc bạn nhìn nhận theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-con-tim-qua-nong/2455327/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.