Bầu trời sau trận tuyết bất chợt vẫn thăm thẳm như thế, giống như một cái bẫy khổng lồ đầy mê hoặc.
"Trước đây chỉ nghe nói mưa rào, mưa rả rích, không ngờ còn có kiểu tuyết này nữa!" Trong xe, nhìn gương mặt nghiêng động lòng người của Thừa Mỹ, Dục Thành bất giác định đưa tay đặt lên vai cô. Nhưng Thừa Mỹ đã nhanh hơn một bước, nhìn anh chằm chằm rồi hỏi. Không còn lời nào để nói, Dục Thành đành im lặng nhìn về phía trước.
"Sớm biết vậy đã đợi thêm một tiếng nữa rồi. Dầm trận tuyết lớn thế này, hắt xì, hắt xì…"
Dục Thành tha thiết hy vọng có thể thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này, nhưng những tiếng hắt hơi của Thừa Mỹ lại bất ngờ phá vỡ sự im lặng.
"Hắt xì, hắt xì." "Học trưởng à, em bị dị ứng máy lạnh, hễ bật máy lạnh, dù nóng hay lạnh cũng đều hắt hơi không ngừng." Giọng Thừa Mỹ vốn luôn hoạt bát cao vút, chỉ khi không khỏe mới có cảm giác nặng nề rõ rệt như vậy.
"Học trưởng, mũi em không thông, toàn thân lại đau nhức, hình như em sắp sốt thật rồi." Năm phút trôi qua, thấy Dục Thành vẫn không có động tĩnh gì, Thừa Mỹ đột nhiên gục xuống bàn với vẻ mặt khó chịu, Dục Thành vốn định để cô nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng vừa nghĩ đến số tín chỉ ít ỏi đáng thương lại đành phải nuốt những lời quan tâm vào trong.
"Học trưởng, nếu anh không tin thì sờ trán xem, em không lừa anh đâu, bây giờ thật sự đang sốt rồi." Thừa Mỹ chu môi làm nũng, trông hệt như một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022680/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.