“Bác gái, có phải bác có điều gì khác băn khoăn không ạ? Có lẽ chúng tôi có thể…”
Minh Diệu cố chấp nài nỉ, Nhân viên A ra sức đuổi anh đi, không ngờ Minh Diệu không hề đi ra cửa mà lại đi thẳng đến bên bàn làm việc của bà. Nhìn ánh mắt kiên quyết của Minh Diệu, Nhân viên A không nói nên lời.
“Bác gái, cháu đảm bảo với bác sản phẩm của chúng tôi là cho vay không thế chấp, chỉ cần đơn vị của bác có thể cấp giấy xác nhận tại chức là được. Cháu dùng nhân cách của mình để đảm bảo bản hợp đồng này thật sự là bản hợp đồng phù hợp nhất từ trước đến nay.”
Giọng điệu dịu dàng của Minh Diệu khiến Nhân viên A thở ra một hơi dài nén trong lòng đã lâu.
“Chàng trai trẻ, tôi chưa từng xin vay vốn bao giờ, nhưng sản phẩm mới của cậu nghe có vẻ rất hay. Tôi muốn về nhà bàn bạc với bọn trẻ.”
Ánh mắt đầy mong đợi của Minh Diệu đột nhiên tràn ngập tuyệt vọng, anh lắc đầu, nhấn mạnh một lần nữa.
“Bác gái, chương trình quảng bá sản phẩm mới lần này chỉ giới hạn trong ba ngày, bây giờ đã đến hạn chót rồi…”
“Tiền trong nhà chúng tôi đều do chồng tôi quản, dù tôi làm gì cũng phải được anh ấy gật đầu đồng ý chứ.”
Nhân viên A nhỏ giọng giải thích. Tuy nhiên, Minh Diệu vẫn đứng yên không nhúc nhích nhìn chằm chằm bà.
Nhìn bàn tay Minh Diệu run rẩy, những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán Nhân viên A bắt đầu lã chã rơi xuống.
“Vậy bác có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022748/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.