Đèn đường hai bên đường như tuyết lở ập xuống. Tiếp đó, một luồng đèn xe sáng chói và một vầng sáng dày bằng cánh tay Dục Thành chiếu vào cửa kính xe đen kịt. Những luồng sáng giao nhau tạo thành một cột sáng từ đỉnh đầu xuống mặt đất, phóng đại những hạt bụi li ti đang lơ lửng giữa hàng mi dày của anh. Trong lúc chờ đèn tín hiệu, Dục Thành không thể động đậy, như thể bị đóng băng bởi những cảm xúc phức tạp ngập trời.
Khoảnh khắc lao ra khỏi đường hầm màu vàng nhạt, bụi bặm rơi lả tả như mưa, hàng cây đen kịt hai bên cũng lùi dần về phía sau. Chẳng biết từ lúc nào, Dục Thành đã lặng lẽ đi được hơn nửa quãng đường về nhà.
Thời gian một lần nữa ngưng đọng trong đôi mắt thất thần của Dục Thành, anh đưa cả bàn tay ra dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt, lúc này bầu trời không hiểu sao lại trở nên sáng hơn. Anh lật mu bàn tay rồi lại lật lòng bàn tay. Ánh sáng phản chiếu trên tay lấp lánh, như thể anh đang xoay một lăng kính.
2 giờ 30 phút sáng, lại một lần nữa chờ đèn tín hiệu, Dục Thành lặng lẽ hạ cửa kính xuống, để đầu ngón tay và đôi mắt từ từ lộ ra bên mép cửa. Sương đêm dày đặc lướt qua mi mắt anh. Đợi đến khi đèn xanh đèn đỏ giao nhau một lần nữa, tài xế lái thay lại lao đi nhanh như chớp, hòa vào một màn đêm mới.
“Phía trước 500 mét có trường học, xin hãy giảm tốc độ!”
Cùng lúc giọng nói của Khương Chấn Vũ vang lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022759/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.