“Mẹ, mẹ và Thành Nghiên cứ ở nhà dì chơi vui vẻ nhé. Mẹ nhất định phải ăn cơm đúng giờ, không thì chỉ uống thuốc thôi sẽ đau dạ dày đấy.”
Những giọt nước đẫm hương hoa dành dành rì rào rơi xuống từ kẽ lá, trong buổi hoàng hôn vạn vật tĩnh lặng, giọng nói của Thừa Mỹ nghe có chút nghẹn ngào. Dường như có chuyện gì đó rất gấp gáp, nghĩ đến đây, Dục Thành vươn dài cổ nhìn về phía biển hoa đang lấp lánh ánh sáng yếu ớt.
Đột nhiên từ trong bụi cây lộn xộn bên cạnh vọt ra một chú mèo trụi dần lông ở đuôi và tai. Nhìn nó, ánh mắt Thừa Mỹ cũng thay đổi. Nhưng con mèo đó không hề để ý đến Thừa Mỹ, mà trong lúc lẩn trốn đã rơi vào một cái hố cạn. Làn da không lông của nó đỏ ửng, đuôi cụp xuống, dáng vẻ đáng thương, dường như đã kiệt sức. Thừa Mỹ nhẹ nhàng dang tay, cẩn thận tiến lại gần, con mèo lập tức cuộn tròn người, liên tục l**m láp vết thương. Có lẽ không muốn người khác đến gần, cách một hàng cây lộn xộn cuối cùng, đôi đồng tử màu vàng xanh của nó chỉ ngơ ngác nhìn Thừa Mỹ, hoàn toàn không có tiêu cự. Thừa Mỹ cũng lập tức mất hứng chơi đùa với nó.
Cành cây lại xào xạc lay động, chú mèo đã chạy đi mất. Thừa Mỹ phủi cát trên tay, từ từ đứng dậy, rồi ngây người nhìn đám cỏ cây màu vàng úa. Ban đầu, trong mắt cô vẫn còn phản chiếu cảnh vật xa xôi, tuy uể oải nhưng vẫn có thể coi là tĩnh lặng. Nhưng sau đó, ánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022765/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.