“Thịt xiên xong hết chưa?”, “Đưa thêm cho tôi ba, bốn cái xiên nữa!”
Rầm một tiếng! Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, cửa sổ suýt nữa thì vỡ tan. Bùi Kha Miễn mặt mày hung dữ ôm một cái lò nướng khổng lồ, thở hồng hộc đi ra.
“Minh Diệu, thịt bò bên cậu xiên xong chưa? Phụ xiên thêm ít rau củ đi. Còn anh Dục Thành, xiên thịt cừu của anh cũng đừng lề mề nữa, còn bao nhiêu nhộng với cánh gà kia kìa? Không thấy à?”
Trong căn biệt thự trang trí đơn sơ cũ kỹ, tiếng la hét của mọi người vang vọng bên tai Châu Huyễn. Cô thì đang đứng với tư thế tao nhã trước máy điều hòa, thỉnh thoảng lại đưa tay v**t v* khuôn mặt và mái tóc được chăm chút tinh xảo của mình.
“Điều hòa là đồ cổ à? Gió yếu quá!”
Châu Huyễn nghiến chặt răng, ánh mắt mơ màng nhìn Trịnh Dục Thành đang bận rộn cùng mọi người. Dục Thành vội vàng đặt công việc đang làm xuống, dang rộng bờ vai, giống như lúc nhỏ ôm Dục Kỳ đang làm nũng, anh nhẹ nhàng ôm lấy Châu Huyễn.
Nhìn Dục Thành và Châu Huyễn thân mật không câu nệ, trong lòng Thừa Mỹ cảm thấy ngũ vị tạp trần. Nét mặt hạnh phúc của cô cũng trở nên cứng nhắc. Dục Kỳ đứng bên cạnh lúng túng ho khan một tiếng, mặt cũng đỏ bừng.
“Ngoan, giảm điều hòa xuống một chút đi, nếu chênh lệch nhiệt độ trong nhà và ngoài trời lớn quá sẽ bị cảm đấy.”
Ngay khoảnh khắc Thừa Mỹ bưng khay đột ngột quay về phía cửa, cả thế giới dường như chao đảo. Vô tình thoáng thấy dáng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ngay-va-dem-gap-nhau/3022766/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.