“Sinh đôi không tốt sao?” Silo ôm chân, vô thức nhíu mày: “Đối với tinh linh, sinh đôi không phải là chuyện gì tà ác cả.”
“Điều đó có nghĩa là từ khi sinh ra đã có một người bạn đồng hành thân thiết, ăn ý nhất và tuyệt đối không bao giờ phản bội, tuy rằng tài năng sẽ bị chia đều, nhưng chỉ cần cùng nhau cố gắng là được. Bởi vì mỗi một tinh linh được sinh ra đều vô cùng quý giá, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tuyệt đối sẽ không bỏ rơi hay làm hại bất kỳ một tinh linh sơ sinh nào.”
Phong Tuyền ôm chân lắc lư người: “Thế nên con người và tinh linh mới không cùng một chủng tộc mà~”
“Vì vậy, Giáo Hoàng lúc bấy giờ đã đưa ra một quyết định.” Phong Tuyền chậm rãi nói, như thể chuyện xảy ra 21 năm trước diễn ra ngay trước mắt hắn.
“Đừng nói với ta là ngài định thủ tiêu hết tất cả mọi người ở đây, rồi ném đứa bé đó ra ngoài tìm đại một người nào đó nuôi nấng nhé.” Giáo Hoàng đặt cuốn giáo điển vẫn luôn cầm trên tay xuống, ánh mắt hướng về đứa trẻ sơ sinh hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra trong tã lót.
Dường như cảm thấy không thoải mái, đứa bé sơ sinh có mái tóc tơ đen nhánh, khuôn mặt còn nhăn nhúm vô thức rụt người lại, như thể đang kháng cự sự tiếp cận của Giáo Hoàng.
Giáo Hoàng khựng lại, nhíu mày phàn nàn: “Xấu quá.”
Quốc Vương: “...”
Vương Hậu: “...”
Để không làm tổn thương mắt mình, Giáo Hoàng dời mắt đi, cố gắng kéo câu chuyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/khi-ta-tro-thanh-npc-khong-the-cong-luoc-trong-tro-choi/2898806/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.